Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Yêu không lối thoát - Chương 14

Chương 15: Kết thúc.

Giang Thế Quân bị bắt giữ vì tội cố ý giết người. Tin tức này nhanh chóng lan truyền, đế quốc Lệ Bạc của Giang Thế Quân đứng bên bờ sụp đổ. Sự kiện Lệ Bạc sao chép sản phẩm lại không được dư luận chú ý. Tuy nhiên, vẫn có tờ báo muốn phỏng vấn Viêm Lương. Gọi điện đến công ty, người phát ngôn trả lời thay cô: “Tại buổi họp báo vào ngày kia, chúng tôi sẽ trả lời cụ thể nghi vấn của mọi người. Điều duy nhất tôi có thể tiết lộ bây giờ là, trong quá trình nghiên cứu, chúng tôi phát hiện công thức sản phẩm trước đó có vấn đề. Sản phẩm được công bố ngày kia là sản phẩm sau khi được hoàn thiện. Lần này Lệ Bạc xảy ra vấn đề, có khả năng gián điệp thương mại của bên đó đã ăn cắp công thức mà chúng tôi vứt bỏ.” Hai ngày sau…

Buổi họp báo của Unique gây xôn xao dư luận hơn dự đoán. Một số cơ quan truyền thông vì mối quan hệ với Lệ Bạc nên trước đây không qua lại với Unique, nhân cơ hội này tiến hành đăng tin về buổi họp báo một cách toàn diện. Đọc tin tức có liên quan, Viêm Lương như trút bỏ tảng đá đè nặng trong lòng. Sau khi buổi họp báo kết thúc, Viêm Lương vẫn bận rộn đến nửa đêm. Lê tấm thân mệt mỏi về nhà, vừa mở ti vi cô liền thấy tin tức về Giang Thế Quân. Trên màn hình ti vi là hình ảnh phóng viên truyền trực tiếp từ hiện trường. Giang Thế Quân vừa được bảo lãnh ra khỏi cục cảnh sát, liền bị các phóng viên vây quanh. Bên ngoài Cục cảnh sát, ánh đèn flash nháy rực cả màn đêm.

Giang Thế Quân không trả lời bất cứ câu hỏi nào của phóng viên. Dưới sự hộ tống của vệ sĩ, ông ta nhanh chóng lên xe, ra về. Viêm Lương vừa xem vừa ngẫm nghĩ, một người không khác gì cha nuôi lại chính là hung thủ giết chết cha ruột của mình, anh phải làm thế nào mới có thể chấp nhận sự thật tàn nhẫn này? Ý nghĩ này vừa vụt qua liền bị Viêm Lương xua tan. Cô ép mình nhìn lên màn hình ti vi, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.

Cũng vào giây phút đó, Giang Thế Quân và luật sư đang ngồi ở ghế sau ô tô. Trợ lý của Giang Thế Quân ngồi ở ghế lái phụ liên tục gọi điện thoại. Cuối cùng, anh ta vui mừng quay lại, nói: “Giang Tổng, điện thoại kết nối rồi ạ!” Giang Thế Quân nhanh chóng ngồi thẳng người, nhận di động từ tay trợ lý. Đối phương mãi vẫn không lên tiếng. Giang Thế Quân nghiến răng. “Không hổ danh là người Giang Thế Quân nuôi dạy lớn khôn, làm việc kín kẽ vô cùng. Đúng là hậu sinh khả úy!”

“…” “…” “Sao chú có thể xác định là do tôi làm?” Cuối cùng đối phương cũng phá vỡ sự trầm mặc nhưng ngữ khí rất điềm nhiên.

Giang Thế Quân thở dài. Một người tự nhận trong từ điển không có hai chữ “thất bại” như ông ta cũng có lúc cảm thấy bất lực. “Úc Nam, chú luôn coi cháu như con trai ruột, không ngờ người phản bội chú lại là người duy nhất chú tin tưởng. Cháu cũng biết chú yêu mẹ cháu đến nhường nào, vậy mà Nhã Nhan qua đời chưa bao lâu, Tống Cẩm Bằng đã muốn cưới người phụ nữ khác, còn vờ vĩnh đề nghị chú thông cảm. Thà chú tự tay kết liễu đời ông ta cũng không cho phép ông ta phản bội mẹ cháu. Chú tin cháu nhất định sẽ hiểu chú!” Nụ cười của Tưởng Úc Nam đầy vẻ khinh bỉ. “Bây giờ chú vờ vĩnh cầu xin sự tha thứ của tôi chẳng qua vì chú lo sau khi các cổ đông hất chú khỏi Lệ Bạc, Lệ Bạc sẽ rơi vào tay tôi?” Một câu nói trúng tim đen, Giang Thế Quân nhất thời á khẩu.

Tưởng Úc Nam lập tức cúp điện thoại. Giang Thế Quân là linh hồn của Lệ Bạc, mọi người dự đoán ông ta khó tránh khỏi kiếp tù đày, Lệ Bạc sẽ rơi vào cảnh khốn cùng. Ngược lại, Unique phát triển ổn định. Đặc biệt, bước sang tháng Mười hai, nhãn hiệu dược mỹ phẩm mới tung ra thị trường một tháng nhưng đơn đặt hàng không ngớt, lượng tiêu thụ tăng cao.

Unique nhờ sản phẩm mới này mà nhanh chóng chiếm lĩnh thị trường, trong đó, các quầy mỹ phẩm thuộc hàng top ten đều nằm ở các trung tâm thương mại nổi tiếng cả nước. Trước đây, việc hợp tác giữa Viêm Lương và Minh Đình bị chế nhạo là “leo cành cao”. Hiện tại, giới truyền thông thay đổi hoàn toàn thái độ, ca ngợi là “sự liên kết đầy sức mạnh”. Sau chuyến thị sát mười quầy mỹ phẩm bán chạy nhất nằm ở các trung tâm thương mại của Minh Đình, Viêm Lương nhân tiện tới trụ sở của tập đoàn Minh Đình ở gần đó. Cô thư ký ngồi ở ngoài văn phòng của Lộ Chinh nhìn thấy Viêm Lương liền đứng dậy chào hỏi. “Lộ Tổng đang bận việc à?”

“Không bận, chị vào đi ạ!” Viêm Lương gõ cửa, bên trong vọng ra giọng nói của Lộ Chinh: “Mời vào!” Viêm Lương đẩy cửa mới phát hiện Lộ Chinh đang họp, cô giật mình, vội vàng khép cửa, ngồi bên ngoài chờ đợi. Một lúc sau, cuộc họp kết thúc, mọi người lần lượt rời đi, Lộ Chinh đích thân đón Viêm Lương vào phòng. “Thư ký không nói anh đang họp, em không làm phiền anh đấy chứ?”

“Là anh dặn cô ta nói vậy. dù anh đang bận việc gì, cô ta cũng phải nói không bận, bằng không chẳng biết bao giờ em mới đến tìm anh lần nữa.” Lộ công tử hạ thấp thân phận như vậy, Viêm Lương bất giác cắn môi. Lộ Chinh lại trêu cô: “Đúng rồi, em tìm anh vì việc công hay việc tư? Cá nhân anh nghiêng về vế sau hơn.” Thật ra trước khi đến đây, Viêm Lương đã quyết định, nhưng bây giờ hơi do dự. Lộ Chinh vừa đợi câu trả lời của cô vừa bấm điện thoại nội bộ bảo người mang nước vào. Đúng lúc này, Viêm Lương đột nhiên lên tiếng: “Giúp em đặt vé đi Zurich!”

Ống nghe trong tay Lộ Chinh rơi xuống bàn. Anh đờ ra vài giây rồi từ từ quay người, nhìn chằm chằm người phụ nữ đang ngồi trên sofa phía đối diện. Lộ Chinh nín thở, cố gắng kìm nén niềm vui đang dâng trào, nói: “Được!” Viêm Lương dường như thở phào nhẹ nhõm sau khi nói ra quyết định này. Cô đứng dậy. “Anh làm việc đi, em về trước đây!” Vé máy bay đi Zurich đặt vào ngày Hai mươi. Lúc này, cả thành phố chìm trong giá rét.

Buổi tối hôm trước xuất phát, Lộ Chinh gọi điện dặn dò: “Em nhớ chuẩn bị hành lý đầy đủ, ngày mai anh sẽ tới đón em.” Lúc này, Viêm Lương đang lái xe trong đêm tối. “Không cần đâu, em có chút việc cần xử lý. Sau khi xong việc em sẽ tự lái xe ra sân bay.” “Em đúng là người bận rộn!” Lộ Chinh trêu cô. “Có khi chơi ở Zurich một nửa thời gian, em lại vội quay về với công việc cũng nên!”

“Anh yên tâm, sẽ không có chuyện đó đâu!” Đúng vậy, sẽ không xảy ra chuyện đó. Buổi tối hôm nay đủ để Viêm Lương từ biệt quá khứ. Xe của cô dừng lại ở bệnh viện Từ Tấn Phu điều trị mấy năm trước. Cô xuống xe, ngẩng đầu nhìn bầu trời. trên không trung hình như có đèn tín hiệu nhỏ như con kiến nhấp nháy ở phía xa xa. Đó có phải chuyến bay đi New York? Cô gặp Tưởng Úc Nam lần đầu tiên trên chuyến bay đó. Cũng chính ở bệnh viện này, lần đầu tiên cô bị người đàn ông xa lạ giáo huấn.

Tiếp theo cô nên đi đâu? Xe ô tô của Viêm Lương đứng lại dưới tòa cao ốc Từ thị, đây là đích đến thứ hai của cô. Tòa nhà Từ thị đã bị Lệ Bạc bán từ lâu, bây giờ chỉ là một tòa văn phòng hỗn hợp, cảnh vật vẫn còn đó nhưng người không còn như xưa. Phòng hội nghị ở tầng bốn mươi ba bây giờ đã đổi thành văn phòng tổng hợp, có người đang làm ca đêm. Viêm Lương không tìm thấy ô cửa sổ của phòng hội nghị năm nào…

Ở nơi đó, Từ Tấn Phu từng hất cốc nước nóng khiến cô mất hết thể diện, nhưng có một người đã cởi áo vest khoác lên vai cô, giúp cô che giấu sự thảm hại. Viêm Lương cứ thế đi đến khi trời tờ mờ sáng. Ngay bản thân cô cũng cảm thấy kinh ngạc, hóa ra cô có nhiều nơi để đi như vậy. Cuối cùng, cô dừng lại ở cửa hàng đồ trang sức. Đây là cửa hàng đồ trang sức nổi tiếng về nhẫn cưới. Lúc này cửa hàng vẫn chưa mở cửa. Viêm Lương xuống xe, xung quanh sương mù dày đặc, vô cùng lạnh giá. Cô kéo vạt áo khoát, dõi mắt vào bên trong cửa hàng qua lớp kính.

Thật ra Viêm Lương không nhớ rõ, người đàn ông đó đứng bên tủ quầy nào, đưa chiếc nhẫn cưới đến trước mặt cô, nói: “Đính hôn đi!” Gần buổi trưa, ô tô của Viêm Lương mới trên đường cao tốc ra sân bay, để lại tất cả quá khứ ở phía sau. Chương trình phát thanh trong xe ô tô đưa tin: “Cảnh sát đã đi sâu điều tra vụ án Giang Thế Quân, ông vua của ngành mỹ phẩm một thời chắc chắn không thoát khỏi kiếp tù đày. Các cổ đông của tập đoàn Lệ Bạc nhất trí đưa ra quyết định, Giang Thế Quân chính thức bị cách chức. Theo tiết lộ của một nhân viên Lệ Bạc, Giám đốc điều hành Tưởng Úc Nam, người có mối quan hệ thân thiết với Giang Thế Quân đã đệ đơn từ chức lên hội đồng quản trị từ mấy ngày trước. Rốt cuộc đây là hành động thỏa hiệp của Tưởng Úc Nam sau khi bị hội đồng quản trị gây sức ép hay bản thân Tưởng Úc Nam không hi vọng vào tương lai của Lệ Bạc? Xin hãy theo dõi chương trình phát sóng vào lúc chín giờ tối nay để biết thêm chi tiết…”

Cuối cùng, tất cả cũng thực sự kết thúc. Viêm Lương tắt radio. Đúng lúc này, điện thoại của cô đổ chuông. Lộ Chinh hỏi: “Em đến đâu rồi?” “Có lẽ hơn mười phút nữa em sẽ đến. Anh đến rồi à?”

“Mọi người đang đợi em.” Tâm trạng của Lộ Chinh rất tốt. “Khi nào đến nơi thì gọi điện cho anh, anh sẽ ra ngoài đón em.” Viêm Lương cúp điện thoại, tăng tốc. Khi biển báo hiệu sân bay xuất hiện ở phía xa xa, di động của cô lại đổ chuông, lần này là một số điện thoại lạ. Viêm Lương bấm nút nghe. “A lô!”

“Viêm tiểu thư!” Đối phương cất giọng lãnh đạm. Viêm Lương nhanh chóng nhận ra giọng nói này, bất giác ngẩn người. “Thư ký Lý?” “Cô đang ở đâu? Tổng giám đốc có một văn bản muốn giao cho cô.”

“Nếu tôi nhớ không nhầm, tôi và tổng giám đốc của các anh không còn bất cứ quan hệ gì.” Viêm Lương sốt ruột định cúp điện thoại nhưng một giây trước khi cô bấm nút tắt, thư ký Lý lên tiếng: “Là đơn xin ly hôn, Tổng giám đốc đã ký tên rồi.” Viêm Lương phanh gấp. Cùng với tiếng phanh xe chói tai là giọng nói mỉa mai của thư ký Lý: “Bây giờ cô biết nội dung văn bản, chắc chắn muốn nhận ngay lập tức?”

Viêm Lương nhắm mắt, khởi động lại xe. Giọng nói của cô cũng lạnh như không khí bên ngoài: “Tôi đợi anh ở sân bay nhưng anh chỉ có bốn mươi phút. Nếu không đến kịp, anh hãy gửi đơn ly hôn cho luật sư của tôi.” Thật ra Viêm Lương biết đi từ nội thành tới sân bay, bốn mươi phút là không đủ. Đến sân bay, cô gửi ô tô, vừa xách hành lý đi vào đại sảnh vừa gọi điện cho Lộ Chinh. “Em đến rồi à? Em đang ở cửa nào, anh sẽ ra đón.”

“Không cần đâu, anh đang ở phòng VIP số hai phải không, em lên thẳng đó là được.” Vì là máy bay tư nhân nên Viêm Lương đi qua lối kiểm tra đặc biệt, nhân viên sân ba dẫn cô tới phòng VIP số hai. Phía đối diện là bức tường kính, có thể thấy rõ đại sảnh sân bay và đường băng ở bên ngoài. Từ phía xa, Viêm Lương đã nhìn thấy Lộ Chinh. Anh đang nói chuyện với một người phụ nữ đứng tuổi, ăn mặc sang trọng. Cô tiến lại gần, nghe thấy người phụ nữ trách mắng Lộ Chinh: “Con trai của anh họ cháu đã biết làm việc nhà, em họ cháu đã tái giá, còn cháu thì sao, bao giờ mới giải quyết việc đại sự cả đời đây?”

Linh cảm có người tiến lại gần, Lộ Chinh ngoảnh đầu, lập tức mỉm cười với cô ruột của anh. “Phải xem ý cô ấy thế nào đã!” Bà cô rất hiếm khi nhìn thấy bộ dạng vui vẻ của Lộ Chinh nên hiếu kỳ quay đầu lại nhìn, liền nhìn thấy một cô gái trẻ, cao ráo kéo vali đi tới. Viêm Lương tiến lại gần, chạm phải ánh mắt bức thiết của cô Lộ Chinh. “Viêm Lương, cô đã nghe nói về cháu từ lâu!”

Lộ Chinh cười cười. “Cô đừng nhìn cô ấy chằm chằm như thế có được không?” Viêm Lương đảo mắt nhìn xung quanh, phát hiện đúng là đại gia đình cùng đi du lịch. Lộ Chinh sợ cô ngại ngùng liền kéo cô vào một góc. Viêm Lương hơi khó xử. “Em không biết lại đông người như vậy. Cả nhà anh đi du lịch, chỉ có em là người ngoài.” Lộ Chinh hất cầm về quyển hộ chiếu trong tay cô. “Bây giờ em hối hận cũng muộn rồi!”

Viêm Lương hết nói nổi. Một bên phòng đợi tụ tập khá đông người, già có, trẻ có, rất náo nhiệt nhưng không thấy bóng dáng Lộ Minh Đình. Viêm Lương bất giác hỏi: “Bố anh đâu rồi?” “Bố anh đang ở New york. Ông ấy mà không đích thân đi mời mẹ anh, mẹ anh tuyệt đối không xuất hiện ở Zurich.” Lộ Chinh giới thiệu qua người nhà của anh, sau đó nói: “Đợt tới ở Paris có triển lãm giày cao gót, nếu thời gian cho phép, chúng ta sẽ đi Paris một chuyến trước khi về nước.”

Viêm Lương chỉ mỉm cười. Biết cô không muốn nhắc đến chuyện này, Lộ chinh đứng dậy, hỏi cô: “Em muốn uống chút gì không?” “Cà phê.” Lộ Chinh ở quầy bar đợi cà phê. Viêm Lương buồn chán đưa mắt nhìn xung quanh. Đúng lúc này, cửa phòng chờ mở ra, thư ký Lý xuất hiện ở bên ngoài. Viêm Lương sững sờ, ngẫm nghĩ một, hai giây, cô đứng dậy, đi ra ngoài cửa.

Thư ký Lý và Viêm Lương cùng tới khu vực hút thuốc yên tĩnh. “Sao anh biết tôi ở phòng chờ nào? Sao anh có thể vào đây?” Thư ký Lý không những tới sân bay trong vòng bốn mươi phút mà còn có thể qua cửa kiểm tra, thậm chí tìm đúng cửa phòng chờ, Viêm Lương không khỏi cảm thấy bất ngờ. Thư ký Lý không trả lời mà đưa cô một túi tài liệu.

Đơn xin ly hôn chỉ là một tờ giấy mỏng, trong khi thư ký Lý đưa cho Viêm Lương cả tập tài liệu dày. “Ngoài đơn xin ly hôn, bên trong còn có thứ gì vậy?” Thư ký Lý cất giọng lạnh lung: “Viêm tiểu thư tự mở ra xem đi!”

“Vậy anh có thể đi rồi!” Thư ký Lý vẫn đứng yên tại chỗ. Viêm Lương liếc anh ta rồi quay người bước đi. Sắp đến giờ lên máy bay, cô không thể lãng phí thì giờ ở đây. Vừa đi, Viêm Lương vừa mở túi tài liệu, cô chỉ muốn xác nhận trên đơn ly hôn thật sự có chữ ký của Tưởng Úc Nam hay không. Đơn xin ly hôn quả thật đã được ký tên, là nét chữ cứng cáp mà cô quen thuộc, nhưng bên dưới hình như không đề ngày tháng.

Viêm Lương đang định xem kĩ thì điện thoại trong túi xách bỗng đổ chuông. Cô rút điện thoại, là Lộ Chinh gọi đến. Đúng lúc Viêm Lương chuẩn bị bắt máy, tập văn bản trong tay cô chợt rơi xuống đất. Cúi đầu nhìn giấy tờ nằm rải rác, Viêm Lương phiền muộn đến mức muốn thở dài. Thư ký Lý vẫn còn ở đây, chắc anh ta đang dõi theo cô, cô chỉ có thể cúi xuống nhặt. Vừa cúi xuống, Viêm Lương lập tức cứng đờ người, bởi cô nhìn thấy chữ ký của Lương Thụy Cường trên một tập văn bản. Chuông điện thoại ngừng rồi lại vang lên. Có tiếng bước chân tiến lại gần, thư ký Lý đi đến, ngồi xuống giúp cô nhặt giấy tờ.

Nhặt tập đầu tiên, anh ta nói: “Cô tưởng cô có thể dễ dàng mua chuộc Chu Thành Chí?” Nhặt tập thứ hai, anh ta nói: “Cô nghĩ cuộn băng ghi âm mà thám tử tư đưa cho cô là ở đâu ra?” Đến tập thứ ba, anh ta nói: “Cô nghĩ là ai nộp chứng cứ phạm tội của Từ Tử Thanh cho cảnh sát?”

Đến tập thứ tư, cũng là tập văn bản trong tay Viêm Lương: “Ai đã giúp cô móc nối với Lương Thụy Cường?” Viêm Lương từ từ ngẩng đầu nhìn thư ký Lý, ánh mắt vô cùng mơ hồ. Bên tai cô là câu nói cuối cùng đánh đổ tất cả: “Lúc cô bị kẹt trong chiếc xe ngập nước, là ai đã cứu cô ra ngoài?” “… Không thể nào!”

Người phụ nữ này trầm mặc hồi lâu mới thốt ra một câu như vậy. Thư ký Lý tỏ ra kinh ngạc: “Giấy trắng mực đen rõ rành rành, chỉ vì cô hận Tổng giám đốc nên cảm thấy những thứ này là giả sao?” Viêm Lương lập tức đứng dậy, giật tập văn bản từ tay thư ký Lý, mở ra xem từng trang một. Cô từng dùng tất cả hạnh phúc của mình để tin tưởng một người, nhưng đổi lại, cô bị đối phương đẩy xuống vực thẳm. Ngày hôm qua cô vẫn còn thương tích đầy mình, bản năng không cho phép cô dễ dàng tin lần thứ hai. Nhưng đống giấy tờ trong tay cô…

“Cô sớm biết vợ của Lương Thụy Cường từng là cấp dưới của Tổng giám đốc. Trước đây, tôi nghĩ mãi cũng không hiểu tại sao cô không điều tra theo manh mối đó. Sau này tôi mới nghĩ ra, cô đã quen một người nên không muốn thay đổi gì cả, vì thay đổi đồng nghĩa với việc lại một lần nữa chọc vào nỗi đau. Nhưng sao cô không nghĩ Tổng giám đốc còn đau đớn hơn cô?” Lời nói của thư ký Lý như lưỡi dao sắc nhọn cứa vào màng nhĩ, nhưng Viêm Lương nhắm mắt làm ngơ, chỉ cúi đầu tập trung xem văn bản. Cho đến khi lật tới trang cuối cùng, Viêm Lương như bị rút hết sức lực, cô buông thõng tay, tập văn bản lại một lần nữa rơi tung tóe dưới đất. “Tôi biết khoảng thời gian Tổng giám đốc nằm ở bệnh viện thành phố, tối nào cô cũng đến đó. Gần như ngày nào tôi cũng đoán xem, rốt cuộc bao giờ cô mới đẩy cửa phòng vào thăm anh ấy, nhưng đến tận khi anh ấy chuyển viện, cô vẫn không làm chuyện đó.”

Viêm Lương đang cúi đầu nhìn đống giấy tờ dưới đất, nghe thư ký Lý nói vậy,cô lập tức ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn anh ta. “Chuyện này cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên, mấy cô y tá thường xuyên gặp cô nên đương nhiên tôi có nghe phong thanh tin tức. Tôi nghĩ cô vẫn quan tâm đến Tổng giám đốc, vì trong cuộn băng ghi âm mà thám tử đưa cho cô, rõ ràng có cả anh ấy nhưng cô sai người cắt bỏ đoạn nói chuyện của anh ấy. Cô làm vậy chẳng phải vì muốn bảo vệ danh dự của anh ấy hay sao?” Trái tim Viêm Lương co rút mạnh. Cô lại cúi thấp đầu khiến người khác không nhìn thấy nơi đáy mắt cô che giấu điều gì.

Giọng nói phẫn nộ của thư ký Lý trở nên bất lực: “Đáng tiếc tôi đã nhìn nhầm cô! Nhưng tôi vẫn phải khen cô một câu, cô thật tàn nhẫn với anh ấy, cũng thật tàn nhẫn với bản thân cô. Tôi đã hứa với Tổng giám đốc sẽ không nói sự thật cho cô biết, có điều, lần này anh ấy không thể trách mắng tôi, bởi vì anh ấy tám phần chết trên bàn mổ. Tôi nói vậy, cô hài lòng rồi chứ?” Nhiều thông tin cùng một lúc dội vào đầu khiến Viêm Lương không cách nào chấp nhận sự thật. Cô dường như bị rút hết sức lực, đờ đẫn ngồi sụp xuống. Thư ký Lý lặng lẽ ném cho cô tấm danh thiếp. “Cô hãy đến kiểm tra thành quả thắng lợi vào ngày chôn cất anh ấy!”

Đó là danh thiếp của một bệnh viện tư. Viêm Lương nhặt tờ danh thiếp, ngón tay run rẩy. Hóa ra điều cô sợ hãi nhất không phải là phủ định tất cả nỗi hận trước kia, mà là cô đột nhiên nhớ đến chuyện xảy ra một tháng trước, bên ngoài thang máy ở hội trường buổi họp báo, nụ hôn hoàn toàn không thấy tia hy vọng đó… và câu “tạm biệt” của anh… Cuối cùng Viêm Lương cũng hiểu, thì ra anh thật sự chào từ biệt cô… Đó là lời vĩnh biệt. Thư ký Lý để mặc một mình Viêm Lương, quay người đi ra ngoài. Nhưng anh ta đi rất chậm, dường như đang chờ đợi điều gì đó. Cuối cùng, anh ta nghe thấy tiếng bước chân gấp gáp ở phía sau.

Viêm Lương nhanh chóng lướt qua thư ký Lý, biến mất trong nháy mắt. Sự nôn nóng của cô thể hiện qua bước chân chạy như bay. Thư ký Lý dừng lại, dõi theo Viêm Lương cho đến khi cô hoàn toàn biến mất. Trút bỏ tảng đá đè nặng trong lòng, thư ký Lý dường như vừa trải qua một trận chiến, anh ta tựa vào tường, ngẩng đầu hít một hơi thật sâu. Sau đó, anh ta rút điện thoại từ túi áo, kiểm tra tin nhắn vừa gửi đến, chỉ là câu nói ngắn ngủi nhưng chứa đựng niềm vui vô bờ bến: “Ca mổ rất thành công!” Trong phòng chờ của sân bay, sắp đến giờ lên máy bay nhưng điện thoại gọi mãi không được, Lộ Chinh vừa gọi điện thoại vừa sốt ruột đi đi lại lại.

Bà cô thấy anh như con kiến bò trên chảo lửa thì cũng sốt ruột thay anh. “Vẫn chưa gọi được sao?” Lộ Chinh lắc đầu. Đúng lúc này, điện thoại kết nối, anh thở phào nhẹ nhõm. “Em đi đâu vậy? Sắp đến…” “Lộ Chinh!” Giọng nói của Viêm Lương dường như lạc đi trong cơn gió xào xạc nhưng lại rất kiên định, một sự kiên định chưa từng thấy. “Em xin lỗi…” Cô nói.

Vào giây phút đó, ánh mắt Lộ Chinh bỗng trở nên đờ đẫn. Cảnh sắc bên ngoài cửa sổ bát ngát, mênh mông, từng chiếc máy bay cất cánh và hạ cánh. Một chiếc máy bay nào đó đang gầm rú bên tai anh theo giọng nói của cô. Chiếc máy bay lao vút lên bầu trời, ánh nắng mùa đông chiếu rọi khắp không gian, chiếu xuống chiếc xe đang lao nhanh trên đường, ngày càng xa sân bay. Sắc mặt của người phụ nữ đang lái xe không chút biểu cảm nhưng giọng nói của cô không bình tĩnh như vẻ mặt: “Em phải quay về bên anh ấy…” Nghĩ đến mấy từ chuẩn bị thốt ra miệng, trong lòng Viêm Lương nhói đau, nhưng cuối cùng cô vẫn nói: “… dù anh ấy sống hay chết.”

.