Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Yêu không lối thoát - Chương 16

Ngoại truyện: Buổi sáng hôm đó, hoa nở rất đẹp.

Sáng thứ hai, người của bộ phận Nguồn nhân lực Minh Đình dẫn một nhóm thực tập sinh đi tham quan trụ sở chính. Bên ngoài trời nắng chói chang khiến cả tòa cao ốc rực sáng. Trước mắt là tập đoàn Minh Đình, doanh nghiệp có giá trị tài sản lên đến trăm tỷ, ánh mắt của những sinh viên xuất sắc nhất cả nước đều tràn ngập niềm khát khao. Người phụ trách nhân lực giới thiệu: “Đây là phòng thị trường, một trong những bộ phận quan trọng nhất của công ty.” Vừa nói anh ta vừa dẫn thực tập sinh đi vào bên trong.

Đúng lúc này, cửa phòng họp ở trong cùng mở ra, một đám đàn ông mặc com lê chỉnh tề đi ra ngoài. Sắc mặt người phụ trách lập tức thay đổi. Nhóm thực tập sinh đương nhiên dồn ánh mắt vào những người đang đi về phía họ, trong đó nổi bật nhất là người đàn ông đi đầu. Anh có thân hình cao lớn nhất, dáng vẻ hiên ngang nhất. Khi họ tiến lại gần, người phụ trách nhân lực hơi cúi xuống. “Chào Lộ Tổng!” Sinh viên thực tập may mắn gặp người đàn ông danh tiếng lẫy lừng Lộ Chinh. Người đàn ông ở độ tuổi tam thập nhi lập này tỏa ra sức hút đặc biệt của một người trưởng thành.

Lộ Chinh gật đầu với người phụ trách. Nhóm thực tập sinh lùi lại một bước, nhường lối cho Tổng giám đốc, nhưng trong đó có một cô gái tóc ngắn vẫn đứng bất động. Lộ Chinh đi qua nhóm sinh viên, không hiểu sao anh đột nhiên dừng bước, liếc qua cô gái tóc ngắn đó. Tất cả mọi người đều ngây ra, chỉ có cô gái lập tức mỉm cười. “Chào Lộ Tổng, em là Tưởng Vi.” Sự việc này nhanh chóng lan truyền trong công ty. Vào giờ ăn trưa, căng tin của nhân viên trở thành nơi tán gẫu. “Không biết cô bé Tưởng Vi đó có lai lịch như thế nào mà dám chào nói chuyện với Lộ Tổng?” “Con cháu nhà quan đấy! Nghe nói bố cô ta là quan chức của thành phố, chồng đi làm lãnh đạo trên tỉnh. Chị họ của cô ta, tức con gái của dì, tên là Trang Tử Nam, mấy năm trước suýt trở thành bà chủ tương lai của Minh Đình.”

Vẻ mặt của mọi người đều lộ vẻ “hóa ra là vậy”. Lúc này, Tưởng Vi đang ngồi ở bàn ăn trong góc, tuy là con cháu nhà quan nhưng cô cũng chỉ ăn bữa cơm đạm bạc ở căn tin. Tuy nhiên, xung quanh có không ít người thầm cảm thán: “Cũng là con người nhưng không cùng số mệnh…” Cũng vào giờ ăn trưa, Lộ Chinh đến một khách sạn trực thuộc Minh Đình. Nhìn thấy anh, nhân viên phục vụ lập tức cầm thực đơn, đứng bên cạnh chờ đợi. Một lúc sau, thư ký của anh vội vàng đi vào. “Lộ Tổng, tôi thay anh mời Tưởng tiểu thư dùng bữa nhưng cô ấy từ chối.” Thư ký nói với Lộ Chinh.

Lộ Chinh không có phản ứng, sắc mặt không thay đổi, anh điềm nhiên gọi món. Trên thực tế, trong lòng anh có chút buồn bực. Mấy hôm trước, bố anh nói cho anh biết, vị tiểu thư con cháu lãnh đạo có thân phận đặc biệt này muốn thực tập ở Minh Đình, anh phải để ý đến cô. Dù sao cuộc liên kết hôn nhân thất bại vào mấy năm trước khiến Lộ gia tương đối khó xử trong giới chính trị. Trong thời gian hẹn hò với Trang Tử Nam, không phải anh chưa từng gặp cô em họ của cô ấy nhưng trong ấn tượng của anh, đó chỉ là một cô bé hay buộc tóc đuôi gà, không ngờ bây giờ cô đã trở thành cô gai tóc ngắn đến mang tai. Trong đầu vụt qua hình ảnh cuộc gặp gỡ tình cờ lúc sáng, Lộ Chinh đóng quyển thực đơn, hỏi thư ký: “Cô ấy chọn bộ phận nào?” “Phòng dự án.”

“Sắp xếp một người hướng dẫn có tính cách dễ chịu cho cô ấy.” “Vâng ạ!” Gần đây, Minh Đình có dự án mới, phòng dự án trở thành bộ phận bận rộn nhất công ty. Phần lớn sinh viên thực tập được điều đến phòng dự án chịu khổ cực mà không dám kêu ca. Nhưng lãnh đạo có sự phân biệt đối xử rõ rệt với sinh viên thực tập. Trong lúc mọi người bận đến mức quên cả về nhà thì hằng ngày Tưởng Vi lại tan sở vào lúc năm giờ chiều.

“Tưởng Vi, mọi người ngưỡng mộ cậu chết đi được! Chín giờ sáng ngồi trong phòng điều hòa, đâu có giống bọn tớ, ngày nào cũng chạy nhong nhong ngoài trời. Bạn trai tớ nói tớ phơi nắng đen sì rồi!” Nụ cười của các đồng nghiệp đều ẩn giấu lưỡi dao, Tưởng Vi bị từng nhát dao “tùng xẻo”. Đáng tiếc, mấy lần cô đề xuất với người hướng dẫn nhưng đều bị gạt đi. Thậm chí, có lần cô cùng các thực tập sinh khác ra ngoài chạy dự án, giám đốc bộ phận sợ đến mức phải triệu tập cô về văn phòng ngay trong buổi chiều hôm đó. “Tiểu Tưởng, Lộ Tổng đặc biệt dặn dò chúng tôi chăm sóc cô. Bây giờ cô làm vậy là cố ý gây khó dễ cho chúng tôi phải không?” Cuối cùng, Tưởng Vi cũng biết ai đang giở trò. Nhận được điện thoại của Tưởng Vi, thư ký của Lộ Chinh vô cùng kinh ngạc. “Tưởng tiểu thư?”

“Tôi muốn gặp Lộ Tổng.” “Thành thật xin lỗi tiểu thư, hôm nay lịch làm việc của Lộ Tổng đã kín, hay tôi giúp cô sắp xếp vào ngày mai…” “Không sao cả, tôi có thể đợi. Mấy giờ Lộ Tổng kết thúc công việc?”

“Tôi cũng không rõ, tối nay Lộ Tổng có bữa cơm khách, tôi không chắc chắn lúc nào mới kết thúc.” Tưởng Vi chỉ có thể chờ đợi. Cô ngồi đợi mấy tiếng ở đại sảnh một hộp đêm có tiếng. Từng tốp người trang điểm lộng lẫy đi qua người cô. Nhưng đến ba giờ sáng cũng không thấy Lộ Chinh ra ngoài, Tưởng Vi vừa ngáp ngắn ngáp dài vừa cảm thấy đáng tiếc. Thì ra Lộ Chinh cũng chỉ là người đàn ông bình thường, chẳng khác đám nhà giàu mới nổi ôm người đẹp trong lòng, cười hớn hở. Không hiểu bà chị họ xuất sắc của cô năm đó nhìn trúng điểm gì ở người đàn ông này, thậm chí lúc bị từ hôn còn khóc lên khóc xuống…

Tiệc rượu kết thúc lúc bốn giờ sáng. Ngoài Lộ Chinh, những người khác đều say khướt. “Lộ Chinh à, cậu có biết dự án này khó phê chuẩn đến mức nào không? Khi lãnh đạo ở trên quyết định giao dự án cho Minh Đình, nói thật, tôi và bộ trưởng Lưu còn vui mừng hơn cậu ấy chứ!” “Dự án có thể thành công, người tôi nên cảm ơn nhất là chú và Bộ trưởng Lưu.” Trong lúc nói câu này, khóe mắt Lộ Chinh lướt qua đại sảnh, bất giác dừng bước.

Người thư ký đi sau cũng phát hiện ra cô gái đang nằm ngủ trên sofa ngoài đại sảnh hộp đêm. “Đó chẳng phải là…” Sau khi tiễn hai vị Bộ trưởng, Lộ Chinh quay về đại sảnh. Đến khi anh ngồi xuống sofa, cô gái trẻ vẫn đang ngủ say. Lộ Chinh vỗ nhẹ lên vai cô. “Tưởng…” Còn chưa dứt lời, cô gái liền vung tay, đánh trúng mặt anh. Mặc dù cú đánh không mạnh lắm nhưng Lộ Chinh vẫn ngây ra vài giây. Cô gái chóp chép miệng, tiếp tục chìm vào giấc ngủ. Lộ Chinh thở dài. Khi nhìn cô gái, anh lại ngẩn người. Hàng lông mi dài của cô tạo thành chiếc bóng mờ nhỏ dưới mi mắt, miệng cô hơi hé mở, để lộ chiếc răng khểnh xinh xinh.

Cảnh tượng này vô cùng quen thuộc, trái tim Lộ Chinh đột nhiên co rút mạnh. Nhiều năm trước cũng từng có một người phụ nữ nằm ngủ ở đây, chỉ vì muốn gặp anh… Ký ức tàn nhẫn nào đó vụt qua trí óc khiến vẻ mặt Lộ Chinh thay đổi. Anh lập tức kéo tay cô gái. Lần này, cô thực sự bị đánh thức. Tưởng Vi giật mình mở mắt. Một đôi mắt lạnh lùng rơi vào tầm nhìn của cô. Tưởng Vi ngẩn mất ba giây mới có phản ứng, liền ngồi thẳng dậy.

Lộ Chinh ngồi xuống chiếc sofa đơn bên cạnh, chau mày, nói: “Thật ngại quá Tưởng tiểu thư, thư ký của tôi nói em đã đi rồi, hóa ra em vẫn đợi tôi ở đây.” Tưởng Vi ngẫm nghĩ rồi lễ phép đứng dậy. “Lộ Tổng, em rất cám ơn anh đã nể mặt bố và chú em mà chăm sóc em chu đáo như vậy. Nhưng em đến Minh Đình để học hỏi chứ không phải hưởng phúc. Em muốn vào bộ phận có tính thử thách nhất, muốn đi theo người thầy có kinh nghiệm nhất chứ không phải mỗi ngày đến ngồi phòng điều hòa và lên mạng.” Cô gái nhỏ bộc lộ vẻ kiên định lạ thường, Lộ Chinh bất giác mỉm cười. “Xin lỗi tôi nói thẳng, phòng dự án đã đủ nhân lực, không cần công sức của em. Hơn nữa, không phải tôi tự khen bản thân, người thầy tốt nhất ở tập đoàn Minh Đình có lẽ chính là Lộ Chinh tôi. Phòng ban có tính thử thách nhất đương nhiên là văn phòng tổng giám đốc của tôi.”

“Vậy em có thể xin chuyển tới…” “Tuy nhiên…” Lộ Chinh cắt lời cô. “Người có thể làm việc ở văn phòng của tôi đều là tinh anh. Mức độ cạnh tranh và áp lực công việc cao nhất công ty. Trước khi em tới Minh Đình, Chủ tịch dặn tôi phải chăm sóc em chu đáo, phải thỏa mãn mọi yêu cầu của em. Nhưng trước khi quyết định, em cần suy nghĩ kĩ.” Chỉ bằng mấy câu nói, người đàn ông này đã phân tích lợi hại đâu ra đấy. Sau đó, anh trao quyền quyết định cho cô. Tưởng Vi bắt đầu tin lời anh nói, anh chính là người thầy xuất sắc nhất của tập đoàn Minh Đình.

“Không sao, em có thể chịu vất vả.” Tưởng Vi cất giọng dứt khoát. Lúc nói câu này, Tưởng Vi chắc chắn không ngờ, văn phòng tổng giám đốc không phải nơi bình thường. Đúng như ý nguyện của Tưởng Vi, Lộ Chinh không còn chiếu cố đến cô. Ngày đầu tiên đến văn phòng tổng giám đốc, Tưởng Vi đã phải làm thêm giờ. Tính cả hôm nay, cô đã bốn ngày liền không chợp mắt. Vừa vào phòng trà nước pha tách cà phê, nhân tiện gà gật một lúc, cô lại nhận được nhiệm vụ: “Lát nữa Lộ Tổng có cuộc họp mà tài liệu liên quan đến dự án vẫn chưa mang đến đây, cô mau đi giục họ đi!”

Tưởng Vi vội vàng đặt tách cà phê, chạy đến văn phòng dự án. Cô ôm tập tài liệu quay về phòng hội nghị. Thang máy vừa mở cửa, Tưởng Vi lập tức lao về phía văn phòng hội nghị, không ngờ đụng trúng một người, tài liệu rơi tung tóe dưới đất. Cô lập tức cúi xuống nhặt. Người bị cô đụng phải vừa giúp cô nhặt tài liệu vừa quan sát cô. Anh ta cất giọng lo lắng: “Tiểu thư, sắc mặt cô không tốt lắm!” Tưởng Vi xua tay. “Tôi không sao!” Lúc ôm tài liệu đứng dậy, đầu óc cô choáng váng. Cô cố gắng định thần, đi về phía phòng hội nghị. Tưởng Vi giao tài liệu cho thư ký đang đợi sẵn ở cửa, thấy thư ký đi vào trong, trước mắt cô tối sầm, ngã xuống chiếc ghế dài ở bên cạnh.

Hai tiếng sau, cuộc họp kết thúc. Lộ Chinh đứng dậy, đi ra ngoài. Nhưng vừa tới cửa phòng hội nghị, anh lập tức dừng bước. Đám nhân viên đi theo anh nghi hoặc nhìn nhau, người ở phía trước theo ánh mắt Lộ Chinh, chỉ thấy một cô gái trẻ nằm trên ghế dài bên ngoài phòng hội nghị. Không biết ai đó lên tiếng: “Tại sao lại ngất ở đây?” Lập tức có người trả lời: “Tôi vừa đụng phải cô ấy, sắc mặt cô ấy trông rất tệ.”

Lộ Chinh giật mình, lập tức cúi xuống, vỗ vỗ lên mặt Tưởng Vi nhưng cô không có phản ứng. Lộ Chinh vội vàng bế cô lên, vừa đi vừa dặn thư ký: “Chuẩn bị xe, tới bệnh viện!” Hành động của Lộ Chinh khiến mọi người giật mình kinh ngạc, chưa ai thấy Lộ Tổng căng thẳng như vậy bao giờ. Mọi người càng tỏ ra hiếu kỳ về thân phận của cô gái trẻ. Đúng lúc này, Lộ Chinh đột nhiên dừng bước. Anh chau mày cúi đầu, quan sát kĩ cô gái đang chóp chép miệng ở trong lòng. Anh không kìm chế được ý cười trên khóe môi.

Lộ Chinh đứng quay lưng về phía mọi người. Trong khi mọi người đang nghi hoặc, anh từ từ quay lại, thở phào nhẹ nhõm. “Cô ấy không phải bị ngất.” “…” “Mà là ngủ say.”

©STE.NT Một giấc ngủ vô cùng ngọt ngào. Tưởng Vi cảm thấy hình như cô đang nằm trên chiếc giường mềm mại ở nhà chứ không phải ghế cứng ở ngoài phòng hội nghị. Một điều lạ thường nữa là, rõ ràng cô đã từ bỏ sở thích ôm búp bê đi ngủ, tại sao bây giờ như cô đang ôm một con búp bê cực lớn? Tưởng Vi nhíu mày, từ từ mở mắt. Cô phát hiện không phải mình đang ôm búp bê mà là một người đàn ông.

Tưởng Vi ngồi bật dậy, việc đầu tiên là kéo chăn, may mà quần áo của cô vẫn còn nguyên vẹn trên người. Cô lại nhìn người đàn ông đang nằm nghiêng, quay lưng về phía cô, amh cũng mặc áo sơ mi và quần u chỉnh tề. Liếc thấy giày của mình đặt dưới chân giường phía người đàn ông, Tưởng Vi thận trọng bò qua người anh để xuống giường. Đúng lúc này, cô vô tình bắt gặp gương mặt đang trong giấc ngủ say của anh, đó chính là Lộ Chinh. Tưởng Vi giật mình, ngồi phịch xuống đất. Dù nền nhà trải thảm nhưng cô vẫn bị ê mông, kêu “a” một tiếng, đánh thức người đàn ông chìm trong giấc mộng. Lộ Chinh mở mắt, bộ dạng của Tưởng Vi lập tức rơi vào tầm mắt anh. Khi bốn mắt nhìn nhau, Lộ Chinh là người có phản ứng trước, anh liền ngồi dậy, đỡ cô.

Vì Lộ Chinh không nói một lời nên Tưởng Vi không dám lỗ mãng. Cô chỉ có thể xoa mông, quan sát xung quanh. “Đây là đâu vậy?” “Phòng nghỉ của tôi. Lúc nào làm thêm quá muộn, tôi sẽ ở lại đây.” Tướng ngủ của cô gái này hết nói nổi. Lần đầu tiên cô ngủ, anh định gọi cô dậy, kết quả ăn một bạt tai. Lần này anh định đạt cô xuống giường rồi rời đi, ai ngờ cô ôm chặt anh không buông.

Tưởng Vi không rõ mình đang chột dạ hay nhịp tim rối loạn khi ở chung phòng với người đàn ông không thể với tới này, cô không dám nhìn thẳng vào anh mà đảo mắt tứ phía. Khi liếc qua đồng hồ ở góc phòng, cô vô cùng kinh ngạc. “Đã bảy giờ rồi? Chẳng phải anh có lịch làm việc lúc bảy giờ sao?” Lộ Chinh không ngờ anh lại ngủ lâu như vậy. Anh nhíu mày, mỉm cười với cô. “Xin lỗi, tôi phải đi trước, em có thể ở lại đây nghỉ ngơi hoặc tôi cho người đưa em về nhà.” Tưởng Vi liền tỏ nghiêm túc. “Không cần đâu, em đã nghỉ ngơi đủ rồi, em quay về làm việc đây.”

Hai người cùng đi thang máy xuống tầng dưới. Trong không gian kín mít, Tưởng Vi thất thần nhìn chằm chằm bóng lưng của người đàn ông đứng trước. Chắc anh cao một mét tám lăm. Cô ôm anh ngủ, chẳng khác nào con gấu koala ôm ngọn cây thẳng đứng. Tưởng Vi bừng tỉnh, nhanh chóng thu ánh mắt, thầm trách bản thân: đúng là mình bị ma nhập… Tưởng Vi chọn Minh Đình làm nơi thực tập chứ không phải doanh nghiệp đa quốc gia như các bậc trưởng bối trong nhà đề nghị, bởi cô biết Minh Đình là một kho báu, có thể giúp cô học hỏi nhiều điều. Dần dần cô còn phát hiện một “kho báu” khác, “kho báu” mang tên Lộ Chinh.

Anh đối nhân xử thế rất đúng mực, làm việc nhanh gọn, dứt khoát. Đây là một người đàn ông rất có sức hút, bất kể với vai trò ông chủ hay với tư cách là một người đàn ông. Tưởng Vi phát hiện trạng thái tâm lý của cô đối với công việc có sự thay đổi đáng sợ. Điều này khiến cô hoảng hốt. Tiệc đầy tháng của con trai Trang Tử Nam được tổ chức tại một khách sạn trực thuộc Minh Đình. Lộ Chinh gửi quà chứ không tham dự, vì dù sao quan hệ giữa anh và Trang Tử Nam cũng tương đối tế nhị.

Tưởng Vi nhìn vị trí vốn thuộc về Lộ Chinh, cảm thấy thất vọng. Cô cũng không ngồi yên một chỗ, túm một người, hỏi: “Trang Tử Nam đâu rồi?” “Chị họ của cô đang dỗ con trong phòng nghỉ.” Vừa đẩy cửa phòng nghỉ, Tưởng Vi quả nhiên nghe thấy tiếng gào khóc của trẻ sơ sinh. Thấy cô thò đầu vào, chị họ đang lúng ta lúng túng liền đưa bình sữa cho người giúp việc, vẫy tay ra hiệu cho Tưởng Vi vào phòng.

Đứa trẻ rất kỳ lạ, vừa nhìn thấy Tưởng Vi nó liền ngừng khóc, cứ như cu cậu biết, khóc trước mặt người lạ là một chuyện mất mặt. Cuối cùng Trang Tử Nam cũng có thể thở phào nhẹ nhõm. “Chẳng phải em nói hôm nay phải tăng ca sao? Chị còn tưởng em không đến.” “Sếp tổng biết hôm nay là tiệc đầy tháng của con trai chị nên cho em nghỉ nửa ngày.”

Trang Tử Nam đương nhiên biết vị “sếp tổng” mà Tưởng Vi nhắc tới là ai. Mặt cô hơi biến sắc nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh. “Sao trông em đầy tâm sự thế? Việc thực tập không thuận lợi à?” Tưởng Vi thở dài. “Hình như em thích một người không nên thích.” “Ai hả?”

“…” “Không phải là sếp của em đấy chứ?” Trang Tử Nam nói đùa nhưng bộ dạng như bị nói trúng tim đen của Tưởng Vi khiến cô phát hiện câu đùa này quá trớn.

“Anh ấy thu hút em ở điểm nào?” “Em không biết.” “Em bắt đầu thích anh ấy từ bao giờ?”

Tưởng Vi ngẫm nghĩ, trả lời: “Em không biết.” “Vậy em biết điều gì?” Lần này, Tưởng Vi trả lời ngay mà không cần nghĩ ngợi: “Em chỉ biết một ngày không gặp anh ấy, cả người em bứt rứt, khó chịu.”

“Chị có thể hiểu, anh ấy đúng là một người đàn ông hấp dẫn, nhưng…” Trang Tử Nam lo lắng thay em gái. “Anh ấy lớn hơn em những mười tuổi.” Tưởng Vi ủ rũ, Trang Tử Nam vỗ nhẹ lên người cô. “Chị và anh ấy hẹn hò gần hai năm, nhưng thật ra chị không biết nên cư xử với anh ấy thế nào, anh ấy thậm chí chưa từng cầm tay chị. Sau khi chị kết hôn, sinh con, hồi tưởng lại mới phát hiện, anh ấy là người đàn ông bề ngoài rất ôn hòa, nhã nhặn nhưng nội tâm vô cùng băng giá. Nếu em không thể dùng toàn bộ sự nhiệt tình của em làm anh ấy tan chảy, vậy thì tốt nhất em nên tránh xa anh ấy, đừng động lòng trước anh ấy. Hơn nữa…” “Gì cơ?”

Có lẽ đây mới là nguyên nhân quan trọng nhất khiến chị họ cảm thấy lo lắng thay cô. “Lộ Chinh từng yêu sâu sắc một người phụ nữ. Chị không dám khẳng định bây giờ anh ấy còn yêu người ta hay không, nhưng người phụ nữ đó chắc chắn là một cái gai trong trái tim anh ấy. Em muốn tiếp cận anh ấy, ít nhất phải nhổ cái gai đó trước.” Tưởng Vi quan sát chị họ thật kĩ. “Em còn tưởng chị sẽ kiên quyết phản đối, dù sao chị và anh ấy cũng từng… Em lại là em gái của chị…” Lần này, Trang Tử Nam bật cười. “Thật ra chị cũng rất muốn biết, một người đàn ông xuất sắc và khó với tới như vậy, cuối cùng sẽ bị cô gái như thế nào chinh phục. Vi Vi, cần xem khả năng của em rồi.”

Cần xem khả năng của cô? Chắc chắn chị họ sẽ thất vọng. Mấy trò theo đuổi người khác mà Tưởng Vi biết đều học từ phim ảnh, không có chút giá trị thực tế. Văn phòng Tổng giám đốc thuộc về Lộ Chinh, Tưởng Vi gần như ngày nào cũng chạm mặt anh. Có lẽ anh không thể ngờ, trong đầu cô sinh viên thực tập trẻ tuổi này hoàn toàn là suy nghĩ làm thế nào để chinh phục anh. Do không tập trung vào công việc nên cuối cùng Tưởng Vi cũng mắc sai lầm. Người trợ lý số một giận dữ xông vào trách mắng: “Cô rõ ràng nhìn thấy ông chủ công ty đối thủ ngồi ở văn phòng đợi Lộ Tổng, vậy mà cô còn để văn bản quan trọng lên bàn làm việc. Bây giờ thì xong rồi, công ty đối thủ đã xem tài liệu cơ mật của chúng ta, chúng ta làm sao có thể thắng bọn họ trong vụ thầu này?” Tưởng Vi ý thức được cô đã làm chuyện ngu xuẩn đến mức nào.

Thư ký vội vàng nháy mắt ra hiệu với trợ lý số một. Dù sao Tưởng Vi cũng có thân phận đặc biệt, đến chủ tịch hội đồng quản trị còn phải đích thân dặn dò, phải chiếu cố đến cô. “Tiểu Tưởng không biết người đó là Từ Tổng của công ty Kinh Mậu. Lộ Tổng đang trên đường về công ty, anh ấy sẽ nghĩ ra phương án giải quyết. Tiểu Tưởng, em về trước đi, đừng để bụng chuyện này.” Cô thư ký nói đến đây thì có người chạy vào văn phòng. “Lộ Tổng về rồi, ra lệnh chúng ta thông báo tới các bộ phận có liên quan, mười phút sau họp khẩn cấp, chúng ta phải làm lại hồ sơ dự thầu trong vòng ba ngày.” Làm lại hồ sơ dự thầu trong vòng ba ngày đồng nghĩa với việc tất cả các bộ phận có liên quan đều phải làm ngày làm đêm.

“Tiểu Tưởng về trước đi, ở đây không còn việc của em.” Cô thư ký vỗ vai Tưởng Vi. Tưởng Vi đột nhiên quay đầu chạy ra ngoài. Thang máy mãi vẫn không đến, cô chạy cầu thang bộ tới phòng hội nghị, đúng lúc gặp Lộ Chinh và các đồng nghiệp đi tới. Tưởng Vi lấy hết dũng khí, cô lên tiếng trước khi anh đi qua cô: “Em xin lỗi!” Cô không chắc liệu anh có dừng bước hay không. Thậm chí cô không rõ anh có nghe lời cô nói hay không. Điều duy nhất Tưởng Vi chắc chắn là dáng vẻ lạnh lùng của anh và anh không đếm xỉa tới cô khi rời đi.

Điều này khiến Tưởng Vi vô cùng ủ rũ. Kỳ nghỉ phép bất ngờ cũng không thể đổi lại nụ cười trên môi cô. Tâm trạng của Tưởng Vi tồi tệ đến mức bà dì ở nhà đã báo cáo tình hình của cô với bố cô đang bận họp ở nước ngoài. Bố Tưởng Vi gọi cuộc điện thoại đường dài, giọng nói bộc lộ sự lo lắng. Tưởng Vi khóc lóc. “Bố, con vừa làm hỏng một việc lớn.” Cô kể lại đầu đuôi sự việc. Ông Tưởng trầm mặc một phút, cuối cùng lên tiếng: “Vi Vi, con đừng bận tâm vụ này, bố nhất định sẽ giúp con trả món nợ đó.” Thật ra Tưởng Vi không rõ, rốt cuộc bố cô có thể giúp được gì. Càng ở nhà, trong lòng cô càng không chắc chắn. Cuối cùng, cô quyết định gọi điện cho thư ký của Lộ Chinh. “Em không muốn nghỉ nữa. Sự việc do em gây ra, em muốn bù đắp được chút nào hay chút ấy.”

“Chị sẽ hỏi Lộ Tổng giúp em.” Có lẽ Tưởng Vi thật sự chẳng giúp được gì nhưng vì thân phận của cô, Lộ Chinh cuối cùng cũng hủy bỏ kỳ nghỉ của cô, kêu cô quay về làm việc. Những chuyện khác cô không thể nhúng tay nhưng vẫn có thể làm một số việc vặt. Các đồng nghiệp bận tối mắt tối mũi, Tưởng Vi cũng rất bận, bận mua cà phê cho mọi người. Vừa xách hai túi cà phê lớn quay về văn phòng tổng giám đốc, cô nhận được tin vui: “Hồ sơ dự thầu mới cuối cùng cũng đã xong ngay trước ngày hết hạn nộp.”

Các đồng nghiệp vừa hoan hô vừa nhận cà phê do Tưởng Vi đưa đến. “Chúng ta có thể về nhà ngủ rồi!” Thấy cô thư ký đi vào văn phòng Tổng giám đốc, Tưởng Vi bất giác hỏi: “Lộ Tổng đâu rồi?” “Chắc ở trong văn phòng CEO.”

Tưởng Vi không do dự, cầm cốc cà phê lên tầng trên. Văn phòng CEO không một bóng người, Tưởng Vi nghĩ đến một khả năng khác. Khi cô đẩy cửa phòng nghỉ, quả nhiên thấy Lộ Chinh đang nằm ngủ ở bên trong. Dường như anh vô cùng mệt mỏi, dù đang ngủ nhưng gương mặt cũng bộc lộ sự mệt mỏi. Tưởng Vi nhón chân tiến lại gần. Tủ đầu giường đặt một lọ thuốc ngủ và nửa cốc nước. Người đàn ông này khó ngủ đến mức nào mà khi sức cùng lực kiệt như vậy, vẫn cần thuốc ngủ mới có thể chợp mắt? Tưởng Vi mải mê ngắm gương mặt của Lộ Chinh, Ở cự ly gần, cô càng phát hiện vẻ điển trai của anh. Sau đó là sống mũi, bờ môi… Khi ngón tay cô lướt xuống cằm Lộ Chinh, anh đột nhiên mở mắt. Không chỉ vậy, anh còn túm lấy tay cô. Tưởng Vi giật mình kêu lên một tiếng, rút tay về, nhưng Lộ Chinh nắm rất chặt, cô không thể rút tay về, bàn tay còn lại vung lên, chạm vào cốc nước trên tủ đầu giường, nước đổ vào người cô.

Lộ Chinh là người có tính cảnh giác cao. Phát hiện ra Tưởng Vi, anh mới buông tay cô, cất giọng ngạc nhiên: “Sao em lại vào đây?” Liếc thấy vạt áo ướt của cô, anh liền chau mày. Tưởng Vi thuận theo ánh mắt anh cúi xuống nhìn, áo sơ mi của cô ướt một mảng lớn. Cô ngượng ngùng lên tiếng: “Em…” Cô còn chưa nói hết câu, bên tai hai người truyền đến tiếng gõ cửa. Sau đó là tiếng cô thư ký: “Lộ Tổng?” Nói xong, cô ta đẩy cửa văn phòng, đi vào.

Tưởng Vi hốt hoảng chỉ vào người cô. Bộ dạng của cô bây giờ không thể gặp người khác. Tưởng Vi vừa định lên tiếng, Lộ Chinh lập tức bịt miệng cô, đồng thời nói với cô thư ký ở phòng ngoài: “Tôi đang nghỉ một lát, cô đừng vào trong.” Cô thư ký rời đi, Lộ Chinh liền bỏ tay khỏi miệng Tưởng Vi. Cô gái trẻ vẫn ngây người nhìn anh, ánh mắt chợt sáng tối như dải cầu vồng khiến người khác bối rối. “Tưởng tiểu thư!”

Tưởng Vi như bị anh làm cho bừng tỉnh. Nhưng khi anh tưởng cô sẽ đứng dậy, trốn tránh như lần trước, cô lại rướn người hôn anh. Không kịp đề phòng, hơi thở của anh lập tức bị nuốt trọn. Đây là một nụ hôn ngắn ngủi nhưng vô cùng chấn động. Khi Lộ Chinh định thần lại, Tưởng Vi đã chạy như bay ra khỏi phòng, biến mất trong giây lát. Chỉ để lại một mình Lộ Chinh nhìn chằm chằm vào cánh cửa, không biết chau mày hay hồi tưởng lại xúc cảm mềm mại vừa rồi. Khoảng thời gian sau đó, cả Lộ Chinh và Tưởng Vi không nhắc một chữ đến nụ hôn đó. Thời gian trôi qua rất nhanh, kỳ thực tập của Tưởng Vi sắp kết thúc. Vụ đấu thầu cũng đã có kết quả, Minh Đình giành thắng lợi tuyệt đối. Công ty sẽ chính thức công bố tin vui tại buổi tiệc kỷ niệm ngày thành lập công ty sắp tới. Tưởng Vi không mấy vui vẻ bởi buổi tiệc kỷ niệm đến gần cũng có nghĩa không bao lâu nữa cô sẽ phải rời khỏi Minh Đình. Tình cảm của cô đối với người đàn ông không thể với tới đó xem ra chẳng có hy vọng gì. Điều này khiến cô ngày càng rầu rĩ.

“Đúng rồi, Tưởng Vi, cậu đã nghĩ ra sẽ mặc gì tại buổi tiệc kỷ niệm thành lập chưa?” “Chưa.” Đầu óc cô toàn là hình ảnh một người đàn ông nào đó, cô làm gì có tâm tư nghĩ đến chuyện ăn mặc. Tiệc kỷ niệm được tổ chức vào buổi tối ngày thường, Tưởng Vi mặc bộ đồ công sở như lúc đi làm. Đến hội trường, cô mới phát hiện tất cả mọi người đều diện những bộ đồ lộng lẫy. Các đồng nghiệp sau khi tan sở tranh thủ về nhà thay quần áo đẹp.

Tưởng Vi cũng chẳng bận tâm đến điều này. Nhưng khi sếp tổng của cô cùng một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp khoác tay đi vào hội trường, lần đầu tiên Tưởng Vi nhận ra, bộ dạng của cô trong buổi tối hôm nay mờ nhạt đến mức nào. “Không ngờ Lộ Tổng đi cùng phụ nữ.” “Người đẹp đó là ai vậy?”

“Tưởng Vi, cậu có quen người phụ nữ đó không?” Tưởng Vi có dự định đã hỏng cho hỏng luôn. Cô vờ như không nghe thấy câu hỏi của đồng nghiệp, cầm khay thức ăn trốn vào một góc trong khu đồ ăn tự chọn. Mọi người đều bận giao lưu với nhau, chỉ có cô ngồi ở bàn trong góc, cắm mặt ăn. Đầu óc cô hỗn loạn, cuối cùng cô chỉ có thể lắc đầu, cố gắng gạt bỏ những ý nghĩ không đâu vào đâu, ép bản thân thừa nhận quan điểm: những người yêu đơn phương đều có bộ dạng suy tính thiệt hơn, cô không cần cảm thấy xấu hổ. Liếc thấy nhân viên phục vụ tiến lại gần, Tưởng Vi giơ tay. “Cho tôi xin cốc nước.”

Nhân viên phục vụ đặt cốc nước vào tay Tưởng Vi, cô uống một ngụm, đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng. Nhướn mắt nhìn kĩ, cô mới phát hiện người đứng bên cạnh cô không phải nhân viên phục vụ, mà là sếp tổng của cô. Tưởng Vi lập tức bị sặc nước. Cô đặt chiếc cốc xuống bàn, ho sặc sụa. Một lúc sau, cô mới đứng dậy. “Lộ Tổng!” Lộ Chinh đảo mắt nhìn qua đĩa thức ăn trên bàn, khóe mắt ẩn hiện ý cười. “Em đói lắm sao?”

Tưởng Vi chột dạ, cười cười. Bắt gặp bộ dạng luống cuống của cô, Lộ Chinh kéo chiếc ghế lại gần. “Em không cần quá cẩn trọng khi nói chuyện với tôi, ngồi đi!” Tưởng Vi ngồi thẳng lưng. Lộ Chinh tiếp tục nói: “Có phải em nhờ bố ra mặt giúp Minh Đình?” Đột nhiên Lộ Chinh nhắc tới chuyện này, Tưởng Vi bất giác mở to mắt nhìn anh. Không phải anh trách cô tự làm theo ý mình đấy chứ? Dù sao anh cũng là “con ông trời”, chẳng cần sự giúp đỡ của cô. Cũng đúng thôi, dù bố cô không nhúng tay, anh vẫn có thể giành được dự án này.

Đầu óc Tưởng Vi vụt qua vô số ý nghĩ trong giây lát, cô lo lắng nhìn anh. Anh mỉm cười rất khách khí và xa cách. “Hãy chuyển lời cảm ơn của tôi đến bố em.” Trước nụ cười của anh, Tưởng Vi hận đến mức không gõ mạnh vào cái đầu luôn nghĩ ngợi lung tung của cô. Đối diện cô là người đàn ông trưởng thành, một doanh nhân lăn lộn bao năm trên thương trường, đâu phải non nớt như cô. Lộ Chinh chuẩn bị rời đi. “Em cứ ăn từ từ, tôi còn có việc, ra ngoài trước.” Nói xong, anh hơi gật đầu. Những sợi dây thần kinh của Tưởng Vi như bị bóp nghẹn. Vào thời khắc này, cô đã hoàn toàn thấu hiểu câu nói của chị họ trước đó. Người đàn ông này có bề ngoài dịu dàng nhưng thực chất là một núi băng vô cùng lạnh giá. Nếu cô không thể khiến anh tan chảy bằng sự nhiệt tình của cô, vậy thì cô chỉ có thể mở to mắt nhìn anh bỏ đi mà không ngoảnh đầu lại…

Tưởng Vi lập tức túm tay Lộ Chinh, kéo anh ra ngoài ban công. Không ít người chứng kiến cảnh này, họ dõi theo Tưởng Vi và Lộ Chinh bằng ánh mắt kinh ngạc. Nhưng tất cả được ngăn cách bằng cánh cửa thông ra ban công. Ngoài ban công chỉ có tiếng gió thổi và tiếng trái tim cô đập thình thịch. Tưởng Vi buông tay Lộ Chinh, bộ dạng như thể bất chấp tất cả.

“Tưởng tiểu…” “Em thích anh.” Tưởng Vi cắt ngang lời anh. Ánh sáng mờ mờ ở ban công không đủ che giấu nỗi kinh ngạc trong mắt anh. “Gì cơ?”

“Em… thích… anh.” Ngữ khí của cô rất kiên định khiến Lộ Chinh nhất thời quên mất trước mặt anh chỉ là cô gái nhỏ chưa trưởng thành. Anh im lặng đúng một phút. “Tôi lớn hơn em những mười tuổi.”

Đây là câu trả lời mà anh mất một phút mới nghĩ ra, Tưởng Vi nở nụ cười đau khổ. “Chi bằng anh nói thẳng, anh không thích em, lời từ chối đó có thể khiến em hết hy vọng.” Lộ Chinh cười cười. “Em thích tôi ở điểm gì?” “Em không biết.”

Câu trả lời của cô rất thẳng thắn, vô tư khiến Lộ Chinh dở khóc dở cười. “Cô bé, tôi rất tán thưởng phương thức bày tỏ tình cảm đơn giản và trực tiếp của em nhưng tôi không phải là bạn nam cùng độ tuổi mà em quen biết, càng không phải búp bê trong tủ kính…” Tưởng Vi gần như lao đến, nâng mặt anh, hôn lên môi anh. Cô thậm chí không biết thế nào là hôn, nhưng cất giọng “chắc như đinh đóng cột”: “Đây là lần thứ hai em hôn anh. Từ trước đến nay em chưa hôn ai bao giờ, tại sao anh không tin em rất nghiêm túc?”

Lộ Chinh thở dài, đây đâu phải là hôn? Rõ ràng cô chỉ chạm vào môi anh, thậm chí cô còn chạm mạnh khiến lợi của anh đau buốt. Tưởng Vi gần như đứa trẻ, miệng mếu máo khi không được ăn kẹo. Lộ Chinh giơ tay như muốn xoa đầu cô, nhưng cuối cùng anh chỉ vỗ nhẹ lên vai cô. “Ở đây gió to, em vào đi!” Cô tức giận nhìn anh nhưng cuối cùng cũng nghiến răng, quay đầu chạy vào bên trong.

Dõi theo bóng lưng cô, Lộ Chinh không kìm được giơ tay đỡ trán, cô gái nhỏ chắc sẽ bỏ cuộc? Nghĩ đến đây, anh thở phào nhẹ nhõm nhưng đồng thời cảm thấy… mất mát. Lộ Chinh lắc đầu, đi vào trong hội trường. Bên trong đèn đóm sáng trưng, không ít người liếc mắt về phía anh. Người phụ nữ đi cùng anh tối nay là đối tượng do bố anh giới thiệu. Cũng không trách người nhà vô cùng sốt ruột vì chuyện tình cảm của anh. Cuộc tình trước đó của anh… dường như đã ở thế kỉ trước.

Mất ngủ thì có thuốc và bác sĩ nhưng chuyện không có cách nào động lòng tựa như quy vào bệnh nan y khó chữa. Anh vẫn nhớ rõ câu nói đầy vẻ tức giận của bố anh: “Có phải anh vẫn đợi con bé Viêm Lương? Người ta lấy chồng, sinh con rồi, sao anh còn chưa từ bỏ?” Bởi vì anh đã từ bỏ, đã hoàn toàn hết hy vọng nên mới rơi vào tình cảnh không thể yêu người khác. Lúc Lộ Chinh từ ký ức xa xưa trở về hiện thực, người dẫn chương trình giới thiệu tiết mục tiếp theo: “Nam giới có mặt ở hiện trường có thể đấu giá để mời bất cứ người phụ nữ nào làm bạn nhảy. Số tiền đấu giá sẽ được làm từ thiện, quy về quỹ từ thiện của tập đoàn Minh Đình.” Đám đàn ông trong hội trường háo hức, các cô gái mong ngóng, chờ đợi. Lộ Chinh quay sang người phụ nữ đi cùng, hỏi: “Em có muốn khiêu vũ không?”

“Không.” Vì lịch sự nên Lộ Chinh mới hỏi vậy, thật ra anh càng cảm thấy thoải mái khi cô từ chối. Có lẽ ngọn gió ngoài ban công đã thổi loạn lý trí của anh, cũng có lẽ nụ hôn thô bạo của cô gái nhỏ vẫn khiến anh đau nhức đến tận bây giờ, vì vậy anh muốn yên lặng thưởng thức cảnh tượng đám đàn ông nhao nhao ra giá, nhân cơ hội này loại bỏ tạp niệm trong đầu. Nhưng ánh mắt Lộ Chinh vẫn không chịu sự khống chế, đảo một lượt quanh hội trường, tìm kiếm hình bóng mờ nhạt nhất trong đám người áo quần lộng lẫy.

Đến khi cô gái đi cùng gọi anh lần thứ ba: “Lộ Chinh”, anh mới phát hiện vừa rồi mình lơ đễnh. Cô gái bị tác động bởi không khí sôi nổi, liền thay đổi ý định: “Đột nhiên em muốn khiêu vũ.” Lộ Chinh gật đầu, giơ tay lên cao. Ở giây tiếp theo, người dẫn chương trình cất giọng hưng phấn: “Một trăm nghìn, người ra giá là Lộ Tổng.” Cả hội trường vỗ tay rào rào. Dù có người không cam lòng nhưng đối thủ là sếp tổng, chẳng ai dám đưa ra giá cao hơn. Khi người dẫn chương trình vừa chuẩn bị gõ búa xác định, một giọng nói lanh lảnh đột nhiên vang lên: “Một trăm mười nghìn.”

Bàn tay cầm ly rượu của Lộ Chinh cứng đờ. Cả hội trường yên lặng như tờ. Mọi người đều tỏ ra kinh ngạc, không chỉ có người chơi trội hơn sếp tổng, mà người ra giá… là phụ nữ. Tưởng Vi chậm rãi bước lên sân khấu trong ánh mắt kinh ngạc của đám đông. Không đợi người dẫn chương trình có phản ứng, cô đã lấy micro từ tay người dẫn chương trình.

Tuy người dẫn chương trình vẫn chưa lên tiếng tuyên bố nhưng Lộ Chinh hiển nhiên đã từ bỏ việc tăng thêm giá tiền. Dù sao cả hội trường cũng chẳng có ai dám không nể mặt Lộ Chinh. Do đó, Tưởng Vi của văn phòng Tổng giám đốc là người giành thắng lợi cuối cùng. Tuy điềm nhiên đi lên sân khấu nhưng giọng nói của cô vẫn bộc lộ sự luống cuống: “Liệu tôi có thể mời bất cứ người nào ở đây ngày hôm nay cùng tôi nhảy điệu tiếp theo không?” Không ai có thể trả lời câu hỏi của Tưởng Vi. Ngay cả người dẫn chương trình vừa tuyên bố quy tắc của trò chơi cũng tỏ vẻ khó xử.

“Tôi vừa tỏ tình với một người tôi thích nhưng bị anh ấy từ chối. Bây giờ, tôi chỉ muốn mượn danh nghĩa từ thiện, mời người tôi thích cùng tôi nhảy một điệu. Hy vọng mọi người có thể thông cảm.” Ở bên dưới, người phụ nữ đi cùng Lộ Chinh mỉm cười hỏi anh. “Có phải các cô bé thời nay ai cũng dũng cảm như vậy?” Giọng nói của cô ta lộ vẻ khâm phục. Nhưng khi ngoảnh đầu nhìn Lộ Chinh, cô ta bắt gặp gương mặt nhìn nghiêng đầy nghiêm túc của anh. Cô ta và Lộ Chinh hò hẹn mấy lần. Trong ấn tượng của cô ta, người đàn ông này như ngọn gió xuân ấm áp và tươi đẹp. Tuy khó tiếp cận nhưng anh rất lịch sự và phong độ, luôn chiếu cố đến tâm trạng của người khác. Vào thời khắc này, anh như biến thành một người khác… Người phụ nữ chưa kịp suy nghĩ, cô gái trẻ ở trên sân khấu đã mở miệng nói với người nào đó: “Đây là quy tắc của trò chơi, anh không thể từ chối em, Lộ Chinh…”

Lời nói vừa thốt ra, cả hội trường ồn ào, náo nhiệt. Đây là hành động phá cách nhất trong cuộc đời Tưởng Vi. Âm nhạc nổi lên, Tưởng Vi chậm rãi đi đến bên Lộ Chinh. Lộ Chinh do dự vài giây rồi cầm tay cô. Tưởng Vi cười hì hì, ghé sát tai anh, Lộ Chinh vô thức né tránh nhưng vẫn kịp nghe thấy cô nói: “Thật ra em làm gì có một trăm mười nghìn. Khiêu vũ xong là em sẽ chuồn, em chào tạm biệt anh trước.”

Bộ dạng của cô như một đứa trẻ tinh nghịch, Lộ Chinh bất giác cúi xuống nhìn cô. Anh lập tức rơi vào đáy mắt cô, rõ ràng là đôi mắt trong veo nhưng khi anh chìm vào trong đó, anh nhất thời không có cách nào thoát ra khỏi. Tưởng Vi nhận thấy ánh mắt Lộ Chinh nhìn cô hơi khác thường nhưng cô không xác định anh bị cô chọc tức hay dở khóc dở cười. Trong lòng cô đã quyết định, thời điểm scandal cô tỏ tình trước đám đông lan truyền khắp công ty cũng chính là ngày cô rời khỏi Minh Đình. Nghĩ vậy, Tưởng Vi không còn bận tâm, lo lắng, để mặc cơ thể và linh hồn chìm đắm trong điệu nhạc. Thật ra cô nhảy điệu valse không giỏi nhưng bước chân vẫn theo kịp điệu nhạc. Lộ Chinh ôm cô, cánh tay anh bất giác siết chặt. Cô ở trong lòng anh nhưng anh đang ở trong mắt cô.

Bản nhạc kết thúc, Lộ Chinh vẫn không buông tay. Tưởng Vi nuốt nước miếng, lấy hết dũng khí, ngẩng đầu mỉm cười với anh. Lộ Chinh chưa bao giờ gặp một nụ cười rung động lòng người như vậy. Anh buông tay cô, lùi lại nửa bước rồi khách sáo gật đầu với cô. Hành động của anh như nhắc nhở Tưởng Vi, anh vẫn là Lộ Chinh bình tĩnh như mặt hồ nước không chút gợn sóng. Điều này khiến cô thất vọng, nắm chặt bàn tay thành nắm đấm. Những người xung quanh hoặc là tỏ ra kinh ngạc: “Cô ta to gan thật đấy, dám tỏ tình trước đám đông”, hoặc là cười nhạo: “Người ta là con nhà quan, dù tùy hứng làm xằng làm bậy đến mấy cũng sẽ có người thay cô ta thu dọn bãi chiến trường.”

Tuy nhiên đối với Tưởng Vi, ánh mắt lạnh nhạt của Lộ chinh có sức sát thương lớn hơn lời bàn tán. Giống nàng lọ lem đánh mất đôi giày thủy tinh, Tưởng Vi biến mất trong chớp mắt. Lộ Chinh dõi theo Tưởng Vi cho đến khi cô khuất dạng. Anh không ngăn cản, không giữ lại, càng không đuổi theo. Anh chỉ lặng lẽ quan sát cô, nghe thấy tiếng dòng sông băng tan vỡ ở một góc nào đó trong trái tim mình. Ngày hôm sau đi làm, Tưởng Vi chịu mọi sự giày vò. Nào là bị đòi nợ, nào là lời đồn đại lan truyền khắp nơi, cô đi đến đâu cũng bị các đồng nghiệp nhòm ngó như con khỉ trong vườn bách thú.

Cuối cùng, Tưởng Vi trốn vào nhà vệ sinh mới được yên tĩnh gọi điện thoại. Người phụ trách việc gây quỹ từ thiện tối qua đã gọi mấy cuộc nhưng cô không nghe máy. Bây giờ, cô chỉ có thể giả bộ đáng thương. “Có thể cho tôi thêm mấy ngày để tôi gom tiền…” “Không cần đâu! Lộ Tổng đã trả giúp cô rồi. Sáng nay chúng tôi gọi điện cho cô là muốn thông báo tin này.” Sau khi cúp điện thoại, Tưởng Vi vẫn chưa hết ngượng ngùng. Cô chỉ có thể tự trách mình, tối qua mình giở trò điên gì vậy?

Nhưng bây giờ hối hận cũng đã muộn. Do dự một lúc, cuối cùng Tưởng Vi gọi điện thoại cho thư ký của Lộ Chinh. Vì phép lịch sự, cô nên nhờ thư ký chuyển lời xin lỗi đến Lộ Chinh. Điện thoại kết nối, Tưởng Vi dè dặt nói: “Chào thư ký Tôn, em là Tưởng Vi.” “Tôi đây!” Đầu máy bên kia vang lên giọng nói lạnh nhạt.

Tưởng Vi giật mình, suýt làm rơi điện thoại xuống bồn cầu. Sau khi định thần, giọng cô càng thận trọng: “Sao… sao lại là anh?” Giọng Lộ Chinh vẫn nhẹ như cơn gió thoảng: “Tôi đã dặn thư ký, nếu có điện thoại của em thì phải chuyển đến máy của tôi.” Qua điện thoại, Tưởng Vi không thể đoán ra tâm tình của anh. Nghĩ đến những lời đồn đại khó nghe, trong lòng cô hỗn loạn. Cô cố gắng lấy lại tinh thần, lên tiếng an ủi anh, cũng là an ủi mình: “Lộ Tổng yên tâm, hôm nay là ngày thực tập cuối cùng của em, năm học mới cũng sắp khai giảng. Sau khi quay trở lại Anh, em và Minh Đình sẽ không còn liên quan gì, cũng không gây phiền phức cho anh nữa.”

“Em đang ở đâu?” Lộ Chinh đột nhiên chuyển chủ đề. Tưởng Vi ngẩn người. “Em… đang ở công ty.” “Chỗ nào trong công ty?”

Câu hỏi này Tưởng Vi cảm thấy rất mơ hồ nhưng do giọng anh vô cùng nghiêm túc, cô đành nói thật: “Nhà vệ sinh nữ.” “Tầng nào?” “Tầng dưới văn phòng của anh.”

Ba giây sau, bên tai Tưởng Vi vang lên tiếng gõ cửa. Mỗi tiếng gõ cửa như gõ vào sợi dây thần kinh đang căng thẳng của cô. Tưởng Vi run run kéo cánh cửa. Lộ Chinh đang đứng trước mặt cô. Tưởng Vi ngơ ngẩn nhìn anh một lúc, sau đó cô lấm lét ngó nghiêng qua vai anh. Lộ Chinh đoán cô lo lắng điều gì, liền nói: “Người ở văn phòng Tổng giám đốc đều đi ăn cơm trưa rồi, sẽ không ai tới đây đâu!” “Anh…”

“…” “Em…” Ngập ngừng mãi cũng không biết nên nói gì để giảm bớt không khí căng thẳng, Tưởng Vi chỉ còn cách thả lỏng vai, từ bỏ ý định mở miệng. “Lúc nhận được điện thoại của em, tôi đang ở văn phòng tổng giám đốc.”

Thảo nào anh đến nhà vệ sinh nữ vốn cách văn phòng tổng giấm đốc không xa nhanh như vậy. Tưởng Vi càng nghi hoặc, anh xuống văn phòng tổng giám đốc làm gì? Tìm cô ư? Không thể nào! Nhưng ánh mắt anh nhìn cô lúc này dường như muốn nói mọi điều không thể điều biến thành có thể. Khi tâm trạng căng thẳng, Tưởng Vi cuộn chặt bàn tay. Bây giờ, cô thậm chí muốn cuộn chặt cả bàn chân. “Anh… định chấp nhận lời tỏ tình của em?”

Lộ Chinh không trả lời, hỏi lại: “Bao giờ em về Anh?” “Một tuần trước khi khai giảng, không còn bao lâu nữa.” Tưởng Vi đột nhiên không rõ ý đồ của anh. Dù ngắm kĩ gương mặt anh, cô vẫn không thể đọc ra tâm ý của anh. “Trước khi lên em lên đường, tôi sẽ có câu trả lời. Còn bây giờ…”

Lộ Chinh nâng cằm Tưởng Vi. Cô hoàn toàn hiểu ý nghĩa của hành động này. Trong lúc cô phân vân không biết nên nhắm mắt hay mở mắt, Lộ Chinh đã phủ môi xuống. Lần đầu tiên anh hôn cô, ở ngay trong nhà vệ sinh nữ. Bỏ qua tình huống này, đây là một nụ hôn vô cùng tuyệt vời, tuyệt vời đến mức cô quên không hỏi anh, tại sao anh đột nhiên thay đổi ý định.

“Đây mới gọi là hôn, mấy cái trước đó của em…” Lộ Chinh cất giọng than phiền. Tưởng Vi gật đầu thể hiện sự đồng tình. Nhưng không đợi anh nói hết câu, cô đã ôm cổ anh, chủ động hôn anh. Không thể không cảm thán, cô chắc chắn là một học trò có sự tiến bộ thần tốc. Sự cảm thán của Lộ Chinh nhanh chóng tan biến trong nụ hôn ngày càng mãnh liệt.

Loa phát thanh nhắc nhở hành khách: Chuyến bay tới London chuẩn bị cất cánh, đề nghị hành khách tắt mọi thiết bị điện tử. Tưởng Vi kiểm tra di động lần cuối, vẫn không có điện thoại gọi đến. Anh nói sẽ cho cô câu trả lời trước khi cô lên đường, anh đã lừa gạt một nụ hôn của cô… Quả nhiên không gian xảo không phải thường nhân. Tưởng Vi nghiến răng nhưng vẫn không kìm được, lại nhìn điện thoại. Cô tiếp viên hàng không giục lần thứ ba: “Tiểu thư, xin hãy tắt máy…”

“Đợi một lát nữa, chỉ một lát thôi!” Cô tiếp viên hàng không bất lực rời đi. Chưa đầy một phút sau, cô ta quay lại. Tưởng Vi chắp hai tay trước ngực, ngẩng đầu cầu xin: “Tôi đang đợi một cuộc điện thoại quan trọng, tôi…” Tưởng Vi hoàn toàn sững sờ. Người đứng trước mặt cô đâu phải là tiếp viên hàng không?

Lộ Chinh ngoảnh đầu về phía cô tiếp viên hàng không ở phía sau lưng anh. “Xin lỗi!” Nói xong, anh liền cầm di động của Tưởng Vi, tắt nguồn. Cho đến khi anh ngồi xuống ghế dài, cài dây an toàn, cô gái nhỏ bên cạnh vẫn chưa định thần. Cô chỉ tròn mắt, há miệng nhìn anh. Lộ Chinh kéo cằm cô, khép miệng cô lại. “Em đợi anh lâu rồi à?”

Sao anh có thể hỏi câu này thản nhiên như vậy? Cô đợi câu trả lời của anh, đợi đến “địa lão thiên hoang[1]” vậy mà anh coi như không có chuyện gì xảy ra, đưa tay vò đầu cô. “Em ngồi khoang hạng thường, làm anh tìm mãi!” [1] Địa lão thiên hoang: dài đằng đẵng. Tưởng Vi nhìn anh. Cô không nói một lời, chỉ giơ hai tay túm chặt cánh tay anh, không bao giờ buông lỏng.

Đêm đã về khuya. Tại một phòng khách sạn ở Lon don, cảnh đêm bên ngoài cửa sổ xuất hiện hình bóng của tháp đồng hồ Big ben. Bên cửa sổ có hai người đang tựa vào nhau. Tưởng Vi cọ gáy vào ngực Lộ Chinh. “Này!” “Ừm.”

“Sao anh chẳng nói gì cả? Em còn tưởng anh ngủ rồi.” “Anh thích nghe em nói.” Chắc anh rất mệt mỏi nên mới trả lời lấy lệ như vậy. Tưởng Vi dùng sức bóp tay anh đang đan chéo trước bụng cô. “Trên máy bay em nói suốt, anh vẫn chưa chán sao?”

“Chưa.” Anh nắm bàn tay cô. Suốt chặng đường bay từ Trung Quốc đến London, Tưởng Vi đưa ra “Mười vạn câu hỏi vì sao”: Tại sao anh lại lạnh nhạt với cô ở bữa tiệc kỷ niệm thành lập công ty? Tại sao anh thay đổi thái độ chỉ sau một đêm? Tại sao anh đột nhiên chấp nhận cô? Tại sao phải đợi tới London, anh mới chịu cho cô biết câu trả lời? Tại sao?

Tại sao? “Rất đơn giản, trái tim của anh đã tê liệt từ lâu nên cần thời gian để hiểu rõ cảm giác kỳ lạ của anh đối với em có phải là sự rung động hay không. Thận trọng một chút sẽ tốt cho cả em và anh.” Tưởng Vi không mấy hài lòng về câu trả lời của anh, nhưng thế nào cũng được, anh đã cam tâm tình nguyện bị cô chinh phục, đây mới là điều quan trọng nhất.

Cảnh sắc bên ngoài cửa sổ không thu hút bằng người đàn ông này. Tưởng Vi ngẫm nghĩ, quay đầu hỏi anh: “Có phải anh thường xuyên bị mất ngủ?” “Sao em biết?” “Em từng thấy anh uống thuốc ngủ.”

“Đúng là anh bị mất ngủ nghiêm trọng.” Lộ Chinh mỉm cười. “Nhưng anh có thể nói cho em biết một bí mật.” Tư thế của hai người ở góc độ rất chuẩn, anh cúi đầu là có thể hôn cô. Vừa hôn vừa nghe cô ngập ngừng hỏi: “Bí mật gì cơ?” “Em còn nhớ lần em ngủ ở bên ngoài phòng hội nghị không? Anh bế em vào phòng hội nghị của anh, kết quả em ôm chặt anh, không cho anh đi.” “Tất nhiên em nhớ, thế thì sao?”

“Đó là lần đầu tiên trong nhiều năm qua, anh không cần dùng thuốc ngủ cũng có thể ngủ ngon như vậy.” Đây là lời tỏ tình? Thì cứ coi như đây là lời tỏ tình của anh, Tưởng Vi cố gắng kìm nén cảm giác ngọt ngào tận đáy lòng, cô cười xảo quyệt. “Thật ra em cũng có thể cho anh biết một bí mật.”

“Hả?” Lộ Chinh nhướng mày, bộ dạng đầy hứng thú. “Em đã tìm hiểu mọi điều về anh, thậm chí em biết anh sống ở đâu.” Cô hất cằm kiêu ngạo. “Anh có phát hiện, mỗi buổi sáng, hộp thư nhà anh đều cắm một bông hoa hồng? Thật ra là em làm đấy.” Dáng vẻ của cô ngây thơ như một đứa trẻ, Lộ Chinh không kìm được véo mũi cô, giọng vừa dịu dàng vừa kiêu ngạo: “Anh biết từ lâu rồi.”

Lúc ngạc nhiên, Tưởng Vi thường mở to hai mắt như bây giờ. Lộ Chinh xoay vai cô để cô quay người đối diện anh. “Ba ngày đầu nhận được hoa hồng, anh còn tưởng là cậu thanh niên nào đó đưa nhầm địa chỉ. Ngày thứ tư, anh dậy từ sáng sớm, muốn xuống nhà xem người đàn ông nào tắc trách như vậy. Kết quả… anh chỉ nhìn thấy một cô gái lén la lén lút cài bông hồng vào hộp thư rồi chạy mất.” Hành động này của Tưởng Vi có vẻ hoang đường nhưng giờ nhớ lại, Lộ Chinh lại cảm thấy rất đáng yêu.

Trước khi anh tiếp tục hôn cô, cô lên tiếng: “Thật ra em còn một bí mật nữa.” Bàn tay Lộ Chinh di chuyển ra sau lưng cô, anh ít nhiều tỏ ra hứng thú. “Gì cơ?” Tưởng Vi do dự nhìn anh. Cuối cùng, cô cắn môi, nói: “Vị hôn thê trước đây của anh đã lấy chồng, sinh con, còn anh vẫn cô độc một mình khiến em nghi ngờ… phương diện đó của anh… có vấn đề.”

Lộ Chinh nheo mắt đầy nguy hiểm. “Phương diện nào?” “Thì là…” Bàn tay anh ở sau lưng cô bắt đầu dùng sức, Tưởng Vi có linh cảm đây là dấu hiệu trước khi anh nổi giận, cô bất giác rùng mình. “… phương diện đó.” Tưởng Vi kéo tay Lộ Chinh khỏi lưng cô nhưng anh bất thình lình ôm chặt cô vào lòng. “Anh không ngại dùng hành động thực tế ngay bây giờ để xóa tan sự nghi hoặc của em.”

Nỗi sợ hãi của cô lập tức tan chảy trong nụ hôn triền miên của anh. Lúc Lộ Chinh khéo léo tháo thắt lưng của Tưởng Vi, đầu óc anh vụt qua hình ảnh vào một ngày nào đó, một cô gái lén lút bỏ bông hoa hồng vào hộp thư nhà anh. Khi chạy đi xa, cô còn lưu luyến quay đầu nhìn bông hoa. Giọt sương long lanh trên bông hồng dường như chứa đựng hình ảnh thuần khiết của cô. Buổi sớm hôm đó, hoa nở rất đẹp.

.