Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Yêu không lối thoát - Chương 6

Chương 7: Có lúc yêu nhau.

Cuộc họp báo định tổ chức vào lúc hai giờ chiều bị hoãn đến bốn giờ mới bắt đầu. Hội trường có sức chứa một trăm người không còn chỗ trống. Viêm Lương đẩy cửa, đảo mắt một lượt quanh hội trường. Các phóng viên chờ đợi suốt mấy tiếng đã hết kiên nhẫn nhưng họ vẫn không rời khỏi vị trí của mình. Để tránh gây ra náo loạn, Viêm Lương chỉ đứng ở cuối hội trường mà không vào bên trong. Trước khi tới đây cô nhận được tin, Từ Tấn Phu gặp riêng Từ Tử Thanh ở phòng chủ tịch. Hai cha con nói chuyện gần một tiếng. Họ sẽ cùng xuất hiện ở buổi họp báo. Một lúc sau, Viêm Lương quả nhiên nhìn thấy người phát ngôn của Từ thị từ hậu trường đi ra sân khấu. Vào giây phút người đó xuất hiện, ánh đèn của máy ảnh lóe lên liên tục, cả hội trường chỉ còn tiếng chụp ảnh “tách tách”.

Căn cứ vào kết quả biểu quyết của các đại cổ đông trước đó, sau khi người phát ngôn phát biểu ngắn gọn, Từ Tử Thanh sẽ bước ra sân khấu, nhận mọi trách nhiệm về mình. Tuy nhiên, tình hình thực tế khiến Viêm Lương vô cùng thất vọng. Khi bài phát biểu đầy vẻ khách sáo của người phát ngôn kết thúc, người xuất hiện trên sân khấu không phải Từ Tử Thanh. Từ Tấn Phu đích thân chống gậy ra sân khấu.

Từ Tấn Phu phải chống gậy, bước đi chậm chậm. Hình ảnh vị Chủ tịch tinh anh ngày nào đã biến mất, thay thế bằng hình ảnh ông già ốm yếu, nhưng sự uy nghiêm của ông vẫn còn nguyên vẹn. Khi ông xuất hiện trên sân khấu, cả hội trường im lặng. Từ Tấn Phu đảo mắt một lượt quanh hội trường rồi từ tốn nói: “Xin chào các bạn phóng viên!” Câu này không khác gì câu mở đầu của người phát ngôn trước đó. Các phóng viên đợi mấy tiếng đồng hồ không phải để nghe lời phát biểu mang tính công thức này, vì vậy, họ thể hiện sự bất mãn ra mặt.

Vẻ mặt của đám phóng viên rất phong phú, có người sốt ruột, có người mỉa mai, có người nghiêm túc chờ đợi… Trong khi đó, Từ Tấn Phu ở trên sân khấu, từ đầu đến cuối luôn giữ vẻ mặt bình thản. “Về scandal của Từ Tử Thanh, con gái tôi, đó là tin đồn hoàn toàn vô căn cứ, không đúng sự thật. Nhân đây, tôi xin nghiêm túc bác bỏ tin đồn này.” Một phóng viên có vẻ không kiềm chế được liền đứng bật dậy. Bảo vệ ở bên cạnh thấy vậy vội vàng đi tới, định bắt anh ta ngồi về vị trí. Từ Tấn Phu lắc đầu ra hiệu cho bảo vệ không được manh động. Người bảo vệ quay về chỗ cũ, giọng nói của anh chàng phóng viên cũng vang lên: “Scandal liên quan đến Nhã Nhan thì sao? Người bị hại đã gửi đơn kiện tới cơ quan có thẩm quyển, chứng cứ cũng đã được công bố rộng rãi. Lẽ nào đây cũng là tin đồn vô căn cứ?”

Từ Tấn Phu dường như sớm biết phóng viên sẽ hỏi vấn đề này, ông nhanh chóng đưa ra câu trả lời đã có sự chuẩn bị trước: “Chúng tôi cần điều tra kỹ lưỡng mới có thể đưa ra kết luận. Trước khi có kết luận, tôi sẽ không phát biểu bất cứ ý kiến gì về sự cố dị ứng da của Nhã Nhan. Tôi mong giới báo chí đừng tùy tiện suy đoán. Chúng tôi sẽ nhanh chóng cung cấp cho các vị câu trả lời thỏa đáng.” Thái độ đánh chết cũng không thừa nhận của Từ Tấn Phu trước giới truyền thông đủ làm Từ thị mất hết thể diện. Viêm Lương vẫn đứng gần cửa. Từ vị trí này, cô như một người ngoài cuộc đứng xem trò cười của thiên hạ. Trong khi bố cô đã trở thành một thằng hề trên sân khấu. Từ Tấn Phu là chủ tịch hội đồng quản trị của công ty, cũng là đại diện lợi ích của các cổ đông. Vào giây phút này, nhất cử nhất động của ông đã đi ngược lại ý nguyện của các cổ đông. Nếu các cổ đông thất vọng, vị trí chủ tịch của ông liệu còn giữ được bao lâu?

Chỉ vì Từ Tử Thanh, ông làm vậy có đáng không? Viêm Lương phát hiện, bây giờ cô có thể hoàn toàn bình tĩnh chấp nhận sự thật, sự thiên vị của bố cô đối với Tử Từ Thanh là không có giới hạn. Trên sân khấu, Từ Tấn Phu tiếp tục: “Đối với những người bị hại, tôi thay mặt Từ thị thành thật xin lỗi các vị. Tôi sẽ cố gắng hết sức để bù đắp tổn thất của các vị.”

Từ Tấn Phu vừa dứt lời, từ phía sau Viêm Lương đột nhiên có mấy người đi vào hội trường. Dường như bọn họ không phát hiện ra sự tồn tại của Viêm Lương, hùng hổ đi ngang qua cô. Viêm Lương không thể không chú ý đến bọn họ, bởi ngay cả bước chân của họ cũng thể hiện sự phẫn nộ. Viêm Lương nhíu mày cảnh giác. Mấy người mới vào nhanh chóng tiến lại khu vực sân khấu. Trên sân khấu, Từ Tấn Phu ra hiệu cho thư ký đưa chiếc gậy gỗ cho ông. Ông đứng thẳng, sau đó cúi đầu. “Tôi xin lỗi!”

Từ Tấn Phu dứt lời liền có một tiếng động vang lên. Mấy người vừa mới xuất hiện cầm một chiếc xô nhựa chứa chất lỏng màu trắng không biết được làm bằng thứ gì, tạt vào người Từ Tấn Phu vẫn đang trong tư thế cúi người trên sân khấu. Tất cả những người có mặt ở đó đều sững sờ.

Trong khi mọi người vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, người đàn ông cầm chiếc xô nhựa cất giọng tức giận: “Gương mặt vợ tôi bị các người hủy hoại rồi, bây giờ tôi đem sản phẩm của các người tạt vào mặt các người, xem các người có thể dễ dàng nói câu xin lỗi như thế không? Ngay sau đó, tiếng chụp ảnh không ngừng vang lên, át cả tiếng của người đàn ông kia. Đám phóng viên đợi suốt buổi chiều, cuối cùng cũng chộp được hình ảnh có giá trị. Lúc này, đám bảo vệ mới xông lên bắt mấy người gây sự. Cảnh tượng vô cùng hỗn loạn, tiếng bấm máy ảnh ngày càng dồn dập. Trước khi sự việc trở nên mất kiểm soát, Từ Tấn Phu đã được trợ lý dìu về hậu trường.

Viêm Lương vẫn đứng yên, theo dõi tình hình. Khi cánh cửa thông ra hậu trường khép lại, bóng lưng bố cô biến mất sau cánh cửa, Viêm Lương nở nụ cười nhàn nhạt. Để bảo vệ thanh danh của Từ Tử Thanh, một người từ trước đến nay rất coi trọng thể diện như Từ Tấn Phu có thể hy sinh cả danh dự của mình... Viêm Lương quay người bỏ đi, nụ cười trên môi cô nhanh chóng biến mất.

Hôm nay cô về nhà sớm đến mức khi về đến nhà, Tưởng Úc Nam rất bất ngờ khi nhìn thấy cô: “Sao hôm nay em về sớm vậy?” Viêm Lương không có chút tinh thần, cô ôm trán, thậm chí chẳng buồn thở dài. “Dù em làm gì cũng không thể thay đổi tình thế, chi bằng mặc kệ tất cả. Dẫu sao cũng không đến lượt em đi thu dọn bãi chiến trường.” Tưởng Úc Nam hơi ngẩn người, đi đến bên Viêm Lương, ôm vai cô theo thói quen. “Em bị đả kích gì mà đột nhiên trở nên tiêu cực như vậy?”

Viêm Lương vẫn ngồi trên sofa, ngẩng đầu lên nhìn người đàn ông đứng trước mặt. Cô không trả lời câu hỏi của anh mà bỗng giờ hai tay, ôm chặt lấy anh. Cô áp má vào bụng anh, không muốn mở miệng, cũng chẳng có gì để nói, chỉ ôm anh rất chặt. Bây giờ, anh là chỗ dựa duy nhất của cô. Tưởng Úc Nam dường như chưa bao giờ gặp tình huống như thế này, người anh cứng đờ. Một giây sau, anh đã lấy lại sự bình tĩnh vốn có, đưa tay vuốt tóc Viêm Lương. Lúc này, Viêm Lương mới lấy lại tinh thần, hỏi: “Việc đàm phán với đám cổ đông Lại Chính Niên có thuận lợi không?”

Từ thị đang đối mặt với tình hình rối ren, hỗn loạn. Việc quan trọng nhất bây giờ là ổn định lòng người. Tưởng Úc Nam rõ ràng cũng ý thức sâu sắc điều này. Hôm nay, anh đích thân đi thuyết phục các cổ đông, chắc đạt kết quả tốt nên mới trả lời thoải mái: “Thuận lợi.” Nghĩ đến việc mình không phải đơn độc chiến đấu, bên cạnh còn có người đồng đội tài giỏi như Tưởng Úc Nam, cuối cùng Viêm Lương cũng có thể buông thõng đôi tay bất lực. Cô ôm gối, ngồi thu mình ở một góc sofa. “Anh nghe nói rồi, em tung con bài tẩy trước mặt các cổ đông. Bọn họ biết trong tay em có nhiều cổ phần như vậy, tất nhiên sẽ không bao che cho Từ Tử Thanh. Nhưng cuối cùng…”

“Cuối cùng bố em đem cả ghế chủ tịch hội đồng quản trị ra đặt cược, để bảo vệ Từ Tử Thanh. Nếu Từ Tử Thanh tiếp tục mắc sai lầm, ông ấy sẽ nhận hết trách nhiệm về mình và xin từ chức.” Viêm Lương mỉm cười. “Đúng là tình yêu của người cha như núi.” Tưởng Úc Nam lại đọc được một tầng ý nghĩa khác. “Bố em tuy thiên vị Từ Tử Thanh nhưng ông ấy vẫn chưa đến mức hồ đồ. Mặc dù lần này ông ấy đứng ra bảo vệ chị gái em, nhưng trong tương lai, bố em chắc chắn không thể tiếp tục trọng dụng Từ Tử Thanh. Nói cách khác, em đã giành thắng lợi trong cuộc chiến với chị gái em. Từ Tử Thanh tất nhiên cũng biết rõ, cô ta không còn đất dụng võ ở Từ thị. Có lẽ em cũng hiểu tính cách của chị gái. Đối với cô ta, tình thân, tình yêu, tình phụ tử…đều không bằng một chữ “lợi”. Khi không còn hy vọng vào Từ thị, tất nhiên cô ta sẽ tìm chỗ dựa khác là Giang Thế Quân.” Tưởng Úc Nam nói có lý, nhưng lẽ nào con cáo già Giang Thế Quân không nhận ra ý định của Từ Tử Thanh? Viêm Lương suy tư hồi lâu, đến mức Tưởng Úc Nam không nhịn nổi, búng tay vào trán cô. “So với việc tốn công phí sức nghiên cứu những điều này, chi bằng em đi chuẩn bị nước tắm giúp chồng em còn hơn.” Tưởng Úc Nam ghé sát mặt Viêm Lương, mỉm cười với cô. “Em thấy sao?”

Trong căn hộ của Châu Trình. Gọi gần trăm cuộc điện thoại mà Từ Tử Thanh không nghe máy, anh chỉ còn cách nhắn tin. Lúc điện thoại đổ chuông, anh đang soạn tin nhắn thứ ba mươi ba. Thấy hai chữ “Tử Thanh” hiện trên màn hình, Châu Trình vội vàng bắt máy. Chờ đợi bao lâu, cuối cùng điện thoại cũng kết nối nhưng Châu Trình đột nhiên không biết nói gì.

“Chúng ta gặp nhau đi!” Từ Tử Thanh nói. So với thái độ thản nhiên của Từ Tử Thanh, sự luống cuống của Châu Trình đúng là một trò lố bịch. Anh cố cất giọng bình tĩnh: “Hôm nay anh gọi cả trăm cuộc điện thoại cho em, nhưng em không bắt máy.” Từ Tử Thanh cố ý bỏ qua đề tài này, nói thẳng: “Gặp anh ở chỗ cũ.”

Đây là một quán cà phê sách mở cửa đến một giờ sáng. Thời đi học, Châu Trình thường cùng một cô gái đến nơi này. Họ hay chọn vị trí gần cửa sổ, ngồi suốt buổi chiều. Đến khi ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ hắt vào, anh vẫn chưa muốn về. Bởi người con gái ngồi đối diện anh còn đang cắm cúi nghiên cứu quyển sách tiếng nước ngoài dày cộp. Bây giờ, quán cà phê vẫn ở đó, vị trí bên cửa sổ vẫn như cũ nhưng cô gái ngồi đối diện anh không còn mang dáng vẻ khiến anh mê đắm như thời niên thiếu.

Châu Trình đứng ở cửa quán cà phê một lúc lâu mới cất bước đi vào. Nghe tiếng bước chân, Từ Tử Thanh liền quay lại, nhìn Châu Trình chăm chú cho đến khi anh ngồi xuống vị trí đối diện. “Em không nghe điện thoại của anh, vì lúc đó em đang ở bên Giang Thế Quân.”

Cuối cùng Châu Trình cũng bật cười vì sự ngu xuẩn của mình. “Anh còn tưởng sau khi trải qua những chuyện này, em cần sự an ủi của anh.” Từ Tử Thanh không tỏ thái độ. “Cuối cùng, em đã tìm thấy người đàn ông có thể thỏa mãn tham vọng của em. Chúc mừng em!” Châu Trình mỉm cười, nụ cười không che dấu nỗi đắng cay. Trong lòng anh còn đắng hơn ly cà phê đen Từ Tử Thanh đã gọi trước cho anh.

Dường như Từ Tử Thanh cũng có tâm sự, nhưng cô ta cố kìm nén, chỉ gượng cười quan sát bộ dạng thảm hại của Châu Trình. “Bố em đã nói rõ, sau này sẽ không giao công ty cho em quản lý. Đã không thể trở thành chủ nhân của Từ thị, chi bằng em cố gắng trở thành nữ chủ nhân tương lai của Lệ Bạc…” Châu Trình chỉ cười cười. Rõ ràng là một nụ cười thản nhiên nhưng khiến người khác cảm thấy xót xa. Từ Tử Thanh lấy lại ví da từ túi xách, rút mấy tờ tiền, kẹp vào hóa đơn thanh toán rồi đứng dậy. “Lúc trước em đầu tư thất bại, bất đắc dĩ mới phải dùng đến khoản tiền vốn của Secret. Cám ơn anh đã giúp em che dấu vụ này, thậm chí còn nói dối Viêm Lương. Cám ơn anh! Em đã bù vào khoản thiếu hụt rồi, anh yên tâm!”

Châu Trình giật mình. “Em lấy đâu ra số tiền lớn như vây?” Từ Tử Thanh quay người bỏ đi, dùng bóng lưng để trả lời câu hỏi của Châu Trình, Châu Trình từng vô số lần đứng yên một chỗ để dõi theo bóng Từ Tử Thanh, lần này có lẽ là lần cuối cùng. Từ ngày mai, anh không còn giá trị lợi dụng đối với Từ Tử Thanh, cũng không còn lí do gặp cô ta nữa.

Ngày đầu tiên sau khi kết hôn, Viêm Lương bị đám phóng viên truy đuổi đến mệt bở hơi tai. Ngày thứ hai sau khi kết hôn, sáng sớm vừa tỉnh giấc, ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu là trải qua một ngày tồi tệ đến cùng cực, hôm nay chắc sẽ không xảy ra chuyện tồi tệ hơn đấy chứ? Đúng lúc này, sau lưng cô vang lên một giọng nói quen thuộc. “Mới sáng sớm đã ngây ngốc rồi!”

Viêm Lương quay đầu, Tưởng Úc Nam đã thức từ lâu, nhìn cô bằng ánh mắt tỉnh táo. “Chào buổi sáng!” Viêm Lương vừa nói vừa nhoài người hôn lên môi anh. Đã có nụ hôn buổi sáng, Tưởng Úc Nam tất nhiên không chần chừ thêm dù chỉ một phút. Anh ngồi dậy, xuống giường, đi vào phòng vệ sinh.

Đến cửa phòng vệ sinh, Tưởng Úc Nam đột nhiên nhớ ra một chuyện. Anh quay đầu, nói với Viêm Lương: “Vừa rồi có người gọi điện đến máy bàn tìm em.” Viêm Lương “ờ” một tiếng. Cô cho Tiểu Lương, trợ lý của cô số điện thoại bàn ở nhà. Mới sáng sớm đã gọi điện, chắc trợ lý có việc quan trọng cần báo cáo. “Tiểu Lương gọi đến phải không?” Viêm Lương lập tức ngồi dậy, đầu óc cô trở nên căng thẳng ngay tức thì. “Cô ấy nói gì thế?”

Đáy mắt Tưởng Úc Nam ẩn giấu điều gì đó, bởi anh đứng hơi xa nên Viêm Lương không nhìn rõ. Sau đó, cô nghe thấy anh thốt ra ba từ: “Là Lộ Chinh.” Không hiểu sao Viêm Lương có thể nhận ra vẻ dữ tợn của người đàn ông đối diện qua giọng nói vô cùng bình thản của anh. Cảm nhận này như ảo giác bao trùm người cô vài giây. Cho đến khi Tưởng Úc Nam điềm nhiêm quay người đi vào phòng vệ sinh, Viêm Lương mới định thần, vội vàng lên tiếng: “Anh ta nói gì thế?” Nghe câu hỏi của Viêm Lương, Tưởng Úc Nam bất giác dừng lại. Anh chau mày hồi tưởng. Dường như nghĩ đến chuyện gì đó rất buồn cười, anh nhếch mép, cất giọng mỉa mai: “Anh ta nói anh ta về nước vì chuyện của Viêm tiểu thư. Anh ta muốn gặp Viêm tiểu thư để bàn chuyện cụ thể.”

Khi Viêm Lương để tâm quan sát, nụ cười mỉa mai trên khóe miệng Tưởng Úc Nam đã biến mất hoàn toàn, không lưu lại chút dấu vết. Viêm Lương không có thời gian nghĩ ngợi. Tuy tối qua cô luôn miệng nói, sẽ không hao công tốn sức đi thu dọn bãi chiến trường Từ thị, nhưng bây giờ, trong đầu cô chỉ có lời cam kết ba ngày với Lộ Chinh. Viêm tiểu thư nói một đằng nghĩ một nẻo lập tức nhảy xuống giường, còn không kịp đi dép lê, cứ thế chạy chân trần ra phòng khách. Cô nhấc điện thoại bàn, tìm số Lộ Chinh vừa gọi đến rồi bấm máy. Điện thoại được kết nối, đối phương còn chưa kịp mở miệng, Viêm Lương đã sốt ruột lên tiếng trước. “Lộ tổng, tôi là Viêm Lương.”

Lộ Chinh sớm biết cô sẽ gọi điện, không hề tỏ ra ngạc nhiên. Nghe giọng nói khiêm nhường và khẩn thiết của Viêm Lương, anh cũng rất quả quyết, nói ngay: “Tôi vẫn đang trên đường cao tốc, khoảng hai mươi phút nữa mới vào thành phố.” Đường cao tốc sân bay? Viêm Lương không ngờ Lộ Chinh vẫn chưa về đến nhà, lẽ nào anh vừa xuống sân bay đã gọi điện cho cô?

Ngẫm lại mới thấy buồn cười, thậm chí còn hơi xấu hổ, trước đó cô luôn tỏ ra lạnh nhạt với Lộ Chinh, đặc biệt là lần Từ Tấn Phu mời anh đến nhà ăn cơm, bây giờ thời thế thay đổi, cô phải hạ mình cầu xin giúp đỡ của anh. Cô thậm chí mong Lộ Chinh ân cần, niềm nở với cô một chút. Tất nhiên cô cũng tỏ ra nhún nhường. “Bây giờ tôi sẽ đến trụ sở của Minh Đình đợi anh.” Viêm Lương nói xong định cúp máy. Lộ Chinh đột nhiên lên tiếng: “Tôi vẫn chưa ăn sáng. Lát nữa gặp cô ở nhà hàng.” “Nhà hàng nào cơ?”

Lộ Chinh im lặng một, hai giây, dường như đang liên tưởng tới một chuyện thú vị. Anh khẽ cười: “Trước đây, Viêm tiểu thư từng thuê người theo dõi hành tung của tôi đúng không? Chắc cô cũng biết rõ tôi thích ăn sáng ở nhà hàng nào nhất.” Nói xong, Lộ Chinh tắt máy. Viêm Lương đứng cạnh sofa hồi tưởng mấy giây. Cô lập tức bừng tỉnh, chạy như bay về phòng ngủ. Sau khi đánh răng, rửa mặt với tốc độ nhanh nhất, Viêm Lương lao vào phòng thay đồ. Tưởng Úc Nam đang đứng thắt cà vạt trước gương, nghe thấy tiếng động, quay đầu liếc Viêm Lương một cái. “Người nào hôm qua mới nói không muốn dính dáng đến những việc này?”

Viêm Lương vừa thay bộ váy công sở, đang kiễng chân tìm giày cao gót trong tủ giầy. “Đây là tâm huyết ba đời của nhà họ Từ chúng em, không phải muốn bỏ là có thể từ bỏ.” Nói xong, Viêm Lương cũng tìm thấy đôi giày. Một tay cô xách giày, một tay với áo khoác ngoài trên mặc rồi chạy thẳng ra khỏi phòng thay đồ. Mới chạy vài bước, Viêm Lương chợt nghĩ tới một việc chưa làm. Cô vội vàng quay lại, chạy đến trước mặt Tưởng Úc Nam. Cô giơ tay kéo cà vạt của anh rồi kiễng chân, thu hẹp khoảng cách giữa hai người, hôn lên môi anh và nháy mắt. “Ông xã cố lên!”

Tưởng Úc Nam ngẩn người rồi mỉm cười. “Bà xã cố lên!” Tưởng Úc Nam dõi theo bóng lưng Viêm Lương cho đến khi cô hoàn toàn biến mất, mới quay lại thắt cà vạt. Áo vest của anh dừng lại ở dãy áo vest, tay lướt qua một lượt như muốn chọn chiếc phù hợp. Đúng lúc này… Phòng thay đồ vốn rất tĩnh mịch bỗng vang lên tiếng động lớn, báo hiệu cơn giận dữ chợt bùng nổ không hề báo trước của người đàn ông.

“Bịch!” Một loạt tiếng “bịch, bịch” vang lên, một nửa dãy áo vest bị Tưởng Úc Nam ném mạnh xuống đất. Tiếp theo là tiếng động cực lớn. Tưởng Úc Nam tung một nắm đấm cực mạnh vào chiếc gương treo tường. Đó là một cú đấm tàn nhẫn, cứng rắn, không chút kiềm chế. Khi mặt gương bị vỡ cũng là cảm giác đau đớn truyền qua bàn tay đầy máu của anh, đột kích vào từng huyết quản, đến tận trái tim anh.

Trên mỗi mảnh gương vỡ đều có hình bóng của Tưởng Úc Nam. Hình bóng không trọn vẹn… Viêm Lương đến một nhà hàng trực thuộc tập đoàn Minh Đình. Nhân viên phục vụ có lẽ đã nhận được thông báo, tươi cười chào đón cô: “Chào buổi sáng, Viêm tiểu thư!” Sau đó, anh ta dẫn cô đi tới chiếc bàn ăn đã được chuẩn bị từ trước.

Nhìn quyển thực đơn đặt bên cạnh, Viêm Lương xua tay: “Đợi Lộ tổng đến rồi tôi gọi món sau!” Nhân viên phục vụ mỉm cười lễ độ. “Lộ tổng nói, Viêm tiểu thư có thể dùng bữa trước.” Viêm Lương đang sốt ruột, làm gì có tâm trạng ăn uống. Cô chỉ gọi một ly cà phê rồi trả lại quyển thực đơn cho nhân viên phục vụ.

Khi cà phê được đưa lên, Viêm Lương cũng chẳng để ý, cô không ngừng nhìn đồng hồ đeo tay. Hơn mười phút sau, cuối cùng Lộ Chinh cũng xuất hiện. Vừa vào cửa, Lộ Chinh liền nhìn thấy một người phụ nữ đang cúi đầu nhìn đồng hồ.

Anh chợt dừng bước rồi đi nhanh về phía Viêm Lương. Phát hiện ra Lộ Chinh, Viêm Lương lập tức mỉm cười với anh. “Cô đợi lâu rồi phải không?” Lộ Chinh vừa nói vừa ngồi xuống. “Tôi tranh thủ về nhà tắm rửa, thay quần áo, chắc không đến muộn quá đấy chứ?”

Đây là một người đàn ông coi trọng vẻ bề ngoài. Viêm Lương lắc đầu tỏ ý không để bụng. Lộ Chinh chịu gặp mặt, cô đã vô cùng cảm kích, làm sao dám trách tội anh. Viêm Lương bất giác cắn môi. Sau khi hạ quyết tâm, cô đứng dậy, cúi gập người chín mươi độ trước Lộ Chinh. “Sự cố của Nhã Nhan lớn đến mức đã vượt khỏi tầm kiểm soát của tôi. Hôm qua, tôi hứa với anh có thể giải quyết trong ba ngày. Thật ra, tôi đã đánh giá quá cao bản thân, đánh giá thấp tình hình. Tôi xin lỗi!” Nói đến đây, Viêm Lương cố ý dừng lại, chờ Lộ Chinh tỏ thái độ. Không biết anh sẽ cười nhạo, tức giận bỏ đi hay lưỡng lự có nên cho cô thêm một cơ hội?

Nhưng Lộ Chinh có vẻ muốn nghe cô nói hơn, anh tiếp tục im lặng. Viêm Lương chỉ có thể cúi đầu, nói tiếp: “Tôi biết lần này tôi đã thất bại, không thể xoay chuyển tình thế, nhưng tôi vẫn muốn xin Lộ Tổng cho tôi thêm một chút thời gian, cho Nhã Nhan thêm một cơ hội…: “Ai nói cô thất bại?” Lộ Chinh đột ngột cắt ngang. Viêm Lương ngây người. Dù vẫn giữ nguyên tư thế cúi đầu nhưng cô có thể thấy Lộ Chinh đứng dậy.

Anh không chỉ đứng dậy mà còn giúp Viêm Lương cầm áo khoác của cô vắt lên thành ghế. Viêm Lương đứng thẳng người, nhìn Lộ Chinh bằng ánh mắt nghi hoặc. Lộ Chinh đưa áo khoác cho cô, hất cằm về phía cửa ra vào, ra hiệu cô đi theo anh. Viêm Lương càng cảm thấy khó hiểu, “Chúng ta đi đâu?”

“Ăn brunch[1].” Lộ Chinh không giải thích nhiều. Nói xong, anh liền sải bước dài ra cửa. [1] Brunch: Bữa ăn giữa bữa sáng và bữa trưa. Thấy Lộ Chinh mỗi lúc một xa dần, Viêm Lương chỉ còn cách đi theo. Không bao lâu sau, Viêm Lương cùng Lộ Chinh đến một nhà hàng brunch nổi tiếng trong thành phố. Nhà hàng này chỉ cách nhà hàng của Minh Đình chưa đến năm phút đi bộ. Bữa ăn ở đây được phục vụ theo hình thức tự chọn, thu hút không ít người có tiền và giới doanh nhân của thành phố. Đồ ăn ngon là một trong những nguyên nhân khiến nhà hàng luôn đông khách, nhưng quan trọng nhất là đám doanh nhân có thể vừa tranh thủ ăn uống vừa đàm phán những phi vụ làm ăn lớn.

Nhìn thấy họ, nhân viên phục vụ liền nở nụ cười tươi. “Lộ tiên sinh!” Đây không phải lần đầu tiên Viêm Lương tới nhà hàng này, cô cũng biết một bữa ăn ở đây có thể tạo cơ hội làm ăn vô hạn. Viêm Lương dường như đoán ra mục đích của Lộ Chinh khi anh đưa cô đến nơi này. Lộ Chinh liếc Viêm Lương, sau đó anh hơi gập cánh tay lại. Đây là hành động ám chỉ rõ ràng, Viêm Lương hiểu ý, cô ngập ngừng một chút mới khoác tay Lộ Chinh.

Hai người khoác tay nhau đi vào nhà hàng. Lộ Chinh và Viêm Lương xuất hiện, ngay lập tức thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. Khách của nhà hàng đang trò chuyện vui vẻ bỗng nhiên im bặt. Trên mặt mỗi người dường như đều viết một câu nghi vấn: “Cô gái bên cạnh Lộ Chinh là nhị tiểu thư của Từ gia đang dính scandal?” Viêm Lương đảo mắt quanh nhà hàng một lượt, nhìn thấy không ít người quen. Trong đó, người đàn ông ở gần cô và Lộ Chinh nhất chính là Đinh Thần Hải, nhà phân phối mỹ phẩm lớn nhất cả nước.

Sau khi xảy ra vụ dị ứng da, trị giá số hàng Nhã Nhan bị dỡ khỏi hệ thống cửa hàng bán lẻ của Đinh Thần Hải trong phạm vi toàn quốc đã lên đến chục triệu nhân dân tệ. Rơi vào hoàn cảnh này, Viêm Lương vô thức càng nắm chặt cánh tay Lộ Chinh. Nhưng khi cô khó khăn lắm mới lấy được dũng khí để diễn tốt màn kịch, Lộ Chinh đột nhiên dừng bước. “Trước khi đánh cược danh tiếng của Lộ gia để giúp cô chuyển bại thành thắng, tôi muốn hỏi cô một chuyện riêng tư.” Lộ Chinh nói.

Tâm trạng của Viêm Lương sớm đã không thể dùng từ “thấp thỏm” để hình dung. Cùng Lộ Chinh xuất hiện trước công chúng, có nghĩa cô đã tỏ rõ lập trường với các đối thủ và đồng minh: Từ thị sẽ không sụp đổ. Ít nhất vào thời điểm này, có sự hậu thuẫn của Minh Đình, Từ thị sẽ đứng vững. Chính vì vậy, khi Lộ Chinh đường đột nêu ra vấn đề, Viêm Lương cảm thấy bất an. “Gì cơ?” Lộ Chinh ngập ngừng, có vẻ khó mở miệng, nhưng ngay sau đó, anh nhanh chóng lấy lại vẻ mặt bình thường. “Quan hệ giữa cô và Tưởng Úc Nam… dường như thân mật hơn suy đoán của tôi?” Viêm Lương ngẩn người. Sau khi định thần, cô quay sang nhìn Lộ Chinh.

Bắt gặp vẻ mặt của người phụ nữ bên cạnh, Lộ Chinh lờ mờ có câu trả lời. Hai người im lặng, mắt đối mắt. Một giây… Hai giây… Ba giây… Lộ Chinh đột nhiên mỉm cười. “Thôi khỏi, tôi không nên hỏi thì hơn.” Viêm Lương ngẫm nghĩ rồi mở miệng: “Tôi…”

Lộ Chinh liền cắt ngang: “Nếu cô nói ra, tôi chỉ sợ sẽ không thể kiềm chế, lập tức quay đầu bỏ đi.” Lời cảnh cáo rất có hiệu lực, Viêm Lương im lặng ngay tức thì. Lộ Chinh dường như hài lòng với phản ứng của Viêm Lương. Anh mỉm cười, cùng cô đi về phía Đinh Thần Hải.

Đinh Thần Hải đứng dậy, nhiệt tình chào hỏi: “Chào Lộ tổng! Chào…” Ông ta cố ý dừng lại, rời ánh mắt sang người phụ nữa bên cạnh Lộ Chinh. “…Viêm tiểu thư!” “Hóa ra hai người biết nhau à?” Biểu hiện ngạc nhiên của Lộ Chinh thành thực đến mức không chê vào đâu được. Tất nhiên Viêm Lương cũng ra sức phối hợp, cô mỉm cười lịch sự với Đinh Thần Hải. Không đợi Viêm Lương lên tiếng giải thích, Đinh Thần Hải nhanh chóng trả lời: “Hệ thống cửa hàng mỹ phẩm của công ty tôi tháng trước mới nhập một lô hàng Nhã Nhan rất lớn. Tôi và Viêm tiểu thư cũng có thể coi là chỗ quen biết.”

Đinh Thần Hải vừa nói vừa đưa Viêm Lương và Lộ Chinh đi sâu vào bên trong nhà hàng. Trong nhà hàng xếp một dãy bàn dài với đồ ăn các loại. Thức ăn đựng trong bát, đĩa bằng gốm sứ trông rất ngon, đẹp mắt. Trên mỗi bàn ăn đều đặt một lọ hoa hồng tươi. Một số thực khách ngồi ở bàn ăn tròn, số đông khác đứng bên cạnh chiếc bàn dài, vừa gắp đồ ăn vào đĩa vừa trò chuyện với đối tác hoặc bạn bè. Bầu không khí khá vui vẻ, thoải mái. Viêm Lương nhanh chóng hòa nhập với họ. Những vị khách có mặt lập tức thu lại ánh mắt kinh ngạc. Bọn họ gật đầu chào hỏi Lộ Chinh và người phụ nữ đi cùng anh. Viêm Lương cũng cố gắng tỏ ra lịch sự, niềm nở. Cô vừa gắp miến cua bỏ vào đĩa, Đinh Thần Hải đã không kìm được, hỏi dò: “Tôi còn tưởng bây giờ Viêm tiểu thư bận rộn lắm, không ngờ có thể gặp cô ở đây.”

Nhắc đến công việc là Viêm Lương thực sự đau đầu, nhưng cô không thể hiện ra mặt, chỉ nở nụ cười nhạt với Đinh Thần Hải: “Từ thị chúng tôi thật ra vẫn hoạt động bình thường. Tại giới truyền thông có bé xé ra to nên mọi người mới tưởng sự việc rất nghiêm trọng.” Lộ Chinh vừa gắp salad cho Viêm Lương vừa tiếp lời, giọng có vẻ hơi bất lực, nhưng cũng có vẻ yêu thương chiều chuộng: “Cô ấy lúc nào mà chẳng ung dung, thong thả! Các cơ quan chính quyền chưa có kết quả điều tra, đã không ít đại lý rút hết sản phẩm của Nhã Nhan, vậy mà cô ấy vẫn không coi là gì cả. Còn có thời gian cùng tôi đến đây ăn sáng.” Câu nói “vô ý” của Lộ Chinh dường như tác động không nhỏ đến Đinh Thần Hải. Đinh Thần Hải đang gắp một miếng chanh lên đĩa liền dừng lại, bỏ miếng chanh về chỗ cũ. Ông ta nhíu mày, suy tư vài giây rồi hỏi Lộ Chinh: “Nói như vậy, các quầy mỹ phẩm của Nhã Nhan ở Minh Đình Square vẫn bày bán bình thường?”

Đinh Thần Hải “cắn câu”, Viêm Lương như mở cờ trong bụng, lập tức tiếp lời: “Thật ra Nhã Nhan…” Đúng lúc này, Lộ Chinh liếc cô một cái. Viêm Lương biết ý liền im lặng, giao quyền phát ngôn cho Lộ Chinh. Lộ Chinh từ tốn lên tiếng: “Lô hàng có vấn đề về chất lượng đã bị Từ thị thu hồi từ lâu. Không biết khâu nào làm ăn tắc trách, để hàng tuồn ra ngoài thị trường cấp thấp nên mới gây ra sự cố lần này. Về lý mà nói, các đại lý nhập hàng theo con đường chính thức không thể có tình trạng kém chất lượng. Thần Hải, ngài thấy tôi nói có đúng không?

Đinh Thần Hải chỉ cười cười. Ông ta không tỏ thái độ rõ ràng nhưng khẩu vị của ông ta đột nhiên kém hẳn. Viêm Lương chậm rãi chọn thức ăn bên chiếc bàn dài, quay lại nhìn thấy đĩa thức ăn của Đinh Thần Hải vẫn trống không, cô lịch sự hỏi thăm: “Đinh tiên sinh, ngài không muốn ăn sao?” Bấy giờ Đinh Thần Hải mới định thần, cặp lông mày của ông ta dãn ra, mỉm cười với Lộ Chinh và Viêm Lương. “Hai vị thứ lỗi, tôi cần gọi một cuộc điện thoại khẩn cấp, tôi ra ngoài một lát.” Viêm Lương không rõ có phải Đinh Thần Hải đã thay đổi cách nhìn về Nhã Nhan hay không nên không dám thở phào nhẹ nhõm.

Giọng nói trầm trầm của Lộ Chinh chợt vang lên bên tai cô: “Tôi đoán ông ta đi gọi điện thoại ra lệnh bày bán sản phẩm Nhã Nhan như cũ.” Viêm Lương quay sang Lộ Chinh, nhún vai. “Hy vọng là vậy!” Trong vòng nửa tiếng, Lộ Chinh giới thiệu Viêm Lương với không ít khách hàng. Sau khi đi một vòng, cô mới được thảnh thơi một chút, phản ứng đầu tiên của cô là muốn thoát khỏi ánh mắt dò xét của mọi người. Cô nói với Lộ Chinh: “Tôi vào nhà vệ sinh một lát”, rồi lập tức rời khỏi chỗ ngồi.

Trốn vào nhà vệ sinh, cuối cùng Viêm Lương cũng được yên tĩnh. Cô dùng điện thoại để kiểm tra tình hình cổ phiếu của Từ thị hôm nay, không khỏi kinh ngạc khi cổ phiếu không tụt đến mức sàn như cô dự đoán. Thậm chí có thời điểm, giá cổ phiếu còn tăng nhẹ. Viêm Lương xem kĩ thời gian cổ phiếu tăng, đó là sau khi cô cùng Lộ Chinh xuất hiện ở nhà hàng không lâu… Viêm Lương hy vọng đây chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Khi Viêm Lương bỏ điện thoại vào túi xách, chuẩn bị rời đi, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng giày cao gót nện cồm cộp trên nền nhà. Viêm Lương còn chưa kịp mở cửa đi ra ngoài, bỗng nghe thấy tiếng trò chuyện của hai người phụ nữ.

“Hôm nay, thị trường chứng khoán vừa mở cửa, cổ phiếu của Từ thị lại tiếp tục giảm, sao cô ta còn rảnh rỗi đến đây ăn uống nhỉ?” “Con gái của Từ gia đúng là ghê thật! Thấy cô chị câu được ông già của tập đoàn Lệ Bạc, cô em không nhịn nổi, liền ra tay quyến rũ công tử của Lộ gia.” “Ngẫm lại mới thấy cô ta cũng đáng thương thật! Đường đường là thiên kim tiểu thư, vậy mà rơi vào hoàn cảnh phải bán thân cầu vinh…”

“Rơi vào hoàn cảnh gì chứ? Không biết chừng Viêm tiểu thư người ta lại rất mong ấy chứ!” Viêm Lương im lặng lắng nghe. Cô định trốn trong đó thêm một lúc nhưng nghĩ lại, cô lập tức thay đổi ý định, mở cửa, ngẩng cao đầu đi ra ngoài. Nhìn thấy Viêm Lương, hai người phụ nữ đang đứng trước bồn rửa mặt liền tròn mắt. Viêm Lương điềm nhiên như không nghe thấy cuộc trò chuyện của bọn họ. Một trong hai người cười cười với cô.

Viêm Lương cũng mỉm cười lại. Vừa cười cô vừa nói: “Có một tôn giáo cho rằng, những kẻ thích đặt điều sau khi chết sẽ bị cắt lưỡi và đày xuống địa ngục. Hy vọng các cô không phải tín đồ của tôn giáo đó.” Nhìn thấy gương mặt cứng đờ của đối phương, Viêm Lương hơi nhíu mày, quay người đi ra khỏi nhà vệ sinh. Sau khi cánh cửa nhà vệ sinh khép lại phía sau lưng, Viêm Lương đứng bất động vài giây. Cô hít một hơi thật sâu rồi mới quay lại nhà hàng, tiếp tục đối diện với những ánh mắt không mấy dễ chịu của đám người đó. Khi đến bên Lộ Chinh, Viêm Lương đã lấy lại vẻ bình tĩnh.

Lộ Chinh tinh ý nhận ra vẻ mặt không vui của Viêm Lương. Anh lặng lẽ dùng tay vẽ hình mặt cười trong không trung. Viêm Lương dẩu môi vẻ không cam tâm tình nguyện, nhưng cuối cùng cô vẫn nhếch miệng theo chỉ thị của anh. Hai người đi về đầu bên kia của chiếc bàn dài. Khi Viêm Lương đi qua một người đàn ông đang ngồi đọc báo trên chiếc bàn ăn tròn, đúng lúc anh ta nhướng mắt, tình cờ nhìn thấy cô. Ánh mắt của anh ta hơi thay đổi, lộ rõ vẻ ngạc nhiên, nhưng khi bắt gặp Lộ Chinh ở bên cạnh cô, anh ta lập tức che dấu sự kinh ngạc, gấp tờ báo, đứng dậy. “Lộ tiên sinh!” Viêm Lương liếc qua tờ báo.

Bức ảnh Từ Tấn Phu bị hắt thứ chất lỏng màu trắng tại buổi họp báo chiều qua chiếm một diện tích lớn trên mặt báo. Dù người đàn ông này cố ý gấp đôi tờ báo nhưng Viêm Lương vẫn có thể nhìn ra tấm ảnh. “Chẳng phải anh đang đi nghỉ ở nước ngoài sao?” Anh ta hỏi. Viêm Lương không biết người đàn ông này là ai, nhưng dường như Lộ Chinh có mối quan hệ khá thân thiết với anh ta. Anh trả lời: “Trong nhà xảy ra chút việc nên tôi về sớm hơn dự định.”

Trong nhà? Thời gian gần đây Lộ gia rất yên bình, vậy từ “nhà” mà Lộ Chinh nói là ám chỉ… Người đàn ông lập tức liếc nhìn Viêm Lương.

Không còn nghi ngờ gì nữa, Viêm tiểu thư của Từ thị được Lộ công tử coi là “người nhà”. Lộ Chinh vẫn thản nhiên, giới thiệu với Viêm Lương với anh ta: “Đây là Lâm Thụy của công ty chứng khoán Phương Đại. Đây là…” Không đợi Lộ Chinh nói hết câu… “Tôi biết, là thiên kim của Từ gia.” Lâm Thụy giơ tay về phía Viêm Lương. “Viêm tiểu thư, nghe danh cô đã lâu!”

Thấy Lộ Chinh nhìn mình bằng ánh măt khích lệ, Viêm Lương không hề do dự, bắt tay Lâm Thụy. Lộ Chinh có ý đồ riêng nên mới sắp xếp để Viêm Lương tay bắt mặt mừng thân mật với nhân vật có tiếng trong giới chứng khoán, cô chỉ cần phối hợp là được. Sau đó, Lộ Chinh ra ngoài nhận một cuộc điện thoại. Khi quay lại, anh cắt ngang cuộc trò chuyện vui vẻ giữa Viêm Lương và Lâm Thụy: “Thật ngại quá, tôi còn một số công chuyện phải đi trước!” Lâm Thụy lịch sự gật đầu với Viêm Lương. “Hẹn gặp cô lần sau!”

Viêm Lương đi theo Lộ Chinh ra ngoài nhà hàng mới mở miệng hỏi: “Chúng ta đi đâu đây?” “Cô có hứng thú tham quan trung tâm thương mại thế giới Minh Đình đang xây dựng không?” Viêm Lương thực lòng muốn ở lại nhà hàng nói chuyện với Lâm Thụy hơn. Cô biết Lâm Thụy có rất nhiều khách hàng lớn, mỗi người bỏ ra một số vốn đầu tư nhỏ mua cổ phiếu của Từ thị cũng đủ giúp cô lật ngược thế cờ. Chỉ cần giá cổ phiếu của Từ thị giữ ổn định một, hai ngày, cộng thêm thanh thế Lộ Chinh tạo ra cho cô, nhiều khả năng Nhã Nhan sẽ thoát ra khỏi tình cảnh tồi tệ hiện nay.

“Đến đó làm gì?” Viêm Lương vừa lưu luyến quay lại phía nhà hàng vừa hỏi. “Đổi chỗ khác, diễn lại màn vừa rồi.” Lộ Chinh trả lời. Trung tâm thương mại thế giới Minh Đình là dự án đầu tư lớn nhất của Âm cho đến thời điểm này. Dự án cũng được chính phủ coi là công trình trọng điểm, sau khi hoàn thành sẽ trở thành CBD[2] lớn nhất thành phố.

[2] CBD viết tắt của từ Central Business District, khu trung tâm hành chính và thương mại của một quốc gia hay một thành phố. Tuy đang trong quá trình xây dựng nhưng các khu vực riêng biệt như khu mua sắm, giải trí, tòa nhà văn phòng và phố đi bộ khép kín đã sơ bộ hình thành. Lộ Chinh đi theo người phụ trách thị sát trung tâm mua sắm, giải trí. Một số phóng viên đi theo anh lấy tin, bọn họ tất nhiên tỏ ra hiếu kỳ khi thấy Viêm Lương xuất hiện bên cạnh Lộ Chinh. “Lộ Tổng, quan hệ giữa anh và Viêm tiểu thư…”

Trợ lý của Lộ Chinh định cắt ngang câu hỏi của phóng viên nhưng thấy Lộ Chinh không tỏ ra tức giận, anh ta lặng lẽ đứng sang một bên. Trong khi đó, Lộ Chinh vẫn không dừng bước, anh vừa đi vừa nói: “Nhãn hiệu dược mỹ phẩm Thảo bản tập của Nhã Nhan sẽ đặt cửa hàng đầu tiên tại nơi này. Hôm nay có thời gian rảnh rỗi nên tôi đưa cô ấy đên đây xem.” Vừa dứt lời, Lộ Chinh dừng bước. Anh quay sang Viêm Lương chỉ tay về khoảng đất trống cách đó không xa. “Chỗ đó dành riêng cho Thảo bản tập, vị trí đẹp nhất…” Không chỉ đám phóng viên kinh ngạc, ngay cả Viêm Lương cũng ngẩn người. Lộ Chinh nháy mắt mỉm cười, dáng vẻ rất trìu mến.

Tiếng chụp ảnh “tách tách” liên tục vang lên. Máy ảnh của phóng viên sẽ lưu lại khoảng khắc này. Gương mặt người đàn ông đầy vẻ cưng chiều, còn người phụ nữ thì tỏ ra bất ngờ, luống cuống. Viêm Lương đâu chỉ luống cuống. Anh chàng Lộ công tử này có vẻ đóng kịch hơi thái quá, khi quay lại ô tô, Viêm Lương không kìm được, lên tiếng hỏi: “Tại sao anh lại giúp tôi?” Lộ Chinh cúi đầu xem tin tức trên điện thoại. Xem xong anh mới ngẩng lên nhìn Viêm Lương nhưng không trả lời câu hỏi của cô, chỉ nói: “Phóng viên này không tồi, chụp ảnh tôi còn đẹp hơn ảnh bìa trên tạp chí tài chính lần trước.”

Viêm Lương liếc qua điện thoại của anh, cô không ngờ tin tức cô và Lộ Chinh đi thăm công trường trung tâm thương mại Minh Đình được đăng tải nhanh như vậy. Cô thu lại ánh mắt, hỏi một lần nữa: “Tại sao?” Trình độ đánh trống lảng của Lộ Chinh rõ ràng không ăn thua với Viêm Lương. Lộ Chinh tựa như không nghe thấy câu hỏi của Viêm Lương, trầm ngâm rồi lên tiếng: “Nếu đã không thể cứu vãn sai lầm trong quá khứ, chi bằng cho bọn họ một tương lai tốt đẹp, để các đối tác nhìn thấy tia hy vọng, bọn họ sẽ kiên định ủng hộ cô.” Tuy nhiên, câu trả lời không đúng trọng tâm của Lộ Chinh không thể gạt bỏ sự cố chấp của người phụ nữa này. Anh không trả lời, cô lại hỏi lần nữa: “Tại sao?”

Tại sao ư? Lộ Chinh suy nghĩ một lúc, sau đó anh tủm tỉm cười. “Có lẽ vì tôi yêu…” Anh cố ý dừng lại, khiến toàn thân Viêm Lương căng ra trong chốc lát. Cuối cùng, anh vẫn cười cười, một lúc sau mới từ tốn nói: “… yêu cảm giác làm Chúa cứu thế.” Nói xong, không đợi phản ứng của Viêm Lương, anh lại cúi đầu lướt web, xem ảnh chụp chung của hai người. Cùng lúc đó, người lên mạng xem ảnh và tin tức không chỉ có mình Lộ Chinh.

Nghe tiếng gõ cửa, Tưởng Úc Nam mới rời mắt khỏi màn hình vi tính, lạnh nhạt nhìn về phía cửa ra vào. Vừa vào phòng, thư ký Lý liền phát hiện ra điều khác lạ. Là người thân tín ở bên cạnh Tưởng Úc Nam nhiều năm, anh ta dễ dàng nhận ra một tia không bình thường ẩn giấu sau ánh mắt bình tĩnh của Tưởng Úc Nam. Thư ký Lý ngập ngừng vài giây mới lên tiếng: “Giang Thế Quân tiên sinh đến rồi ạ!”

“Mời ông ta vào!” Tưởng Úc Nam vừa nói vừa tắt trang web. Hình ảnh đôi nam nữ từ tướng mạo, dáng vẻ và khí chất đều rất xứng đôi trong bài báo biến mất khỏi màn hình máy tính ngay tức thì… Sau khi tạm biệt Lộ Chinh, Viêm Lương về đến nhà mà vẫn chưa tới ba giờ chiều. Thị trường chứng khoán vẫn đang hoạt động. Một điều an ủi là cổ phiếu của Từ thị không tiếp tục rớt giá mà vẫn giữ xu thế tăng nhẹ cho đến lúc sàn chứng khoán đóng cửa. Viêm Lương thở phào nhẹ nhõm, tạm thời cô đã có cái để nói với các cổ đông. Sự kiện Từ Tấn Phu làm trái quyết định của các cổ đông, khăng khăng bảo vệ Từ Tử Thanh khiến Từ gia mất hết danh dự trong hội đồng quản trị. Mặc dù mối quan hệ với Từ Tấn Phu rất tồi tệ nhưng bà Viêm vẫn đích thân ra mặt, đi thuyết phục một số đại cổ đông trước đây vì nể ông ngoại Viêm Lương mới đầu tư cổ phẩn, nên mới tạm thời giữ được uy tín đang trong tình trạng nguy khốn của Từ gia.

Ngẫm lại mới thấy nực cười, cuối cùng mẹ con Viêm Lương lại là người gánh trách nhiệm của Từ gia, gồm những việc làm sai trái của Từ Tử Thanh. Thậm chí, cô vì chuyện này mà phải trả một cái giá không nhỏ. Trong tương lai, Nhã Nhan và Secret vẫn cần nguồn vốn đầu tư, nếu các cổ đông cố tình không phê chuẩn… Viêm Lương không dám nghĩ tiếp, dù sao cũng không chỉ có việc này khiến cô buồn phiền. Cả ngày hôm nay, Viêm Lương không đến công ty. Tuy thoát khỏi sự đeo bám của các phóng viên chầu chực bên ngoài tòa nhà Từ thị nhưng tin tức xuất hiện trên các báo lá cải, cô chẳng có cách nào trốn tránh.

Sau khi trên mạng đăng tin về cô và Lộ Chinh, ngay đầu giờ chiều, tin tức đã xuất hiện trên một loạt trang web lớn, thậm chí cả báo giấy cũng đưa tin. Điều này có ích cho Nhã Nhan nhưng cũng hủy hoại thanh danh của cô. Cô đọc kỹ lời bình luận của cư dân mạng dưới các mẩu tin, hình như không có nhận xét chính diện. Cô không xem tiếp mà thu nhỏ cửa sổ trang web. Nếu biết tin, liệu Tưởng Úc Nam có suy diễn giống cư dân mạng? Viêm Lương không khỏi đau đầu khi nghĩ đến chuyện này. Một lúc sau, điện thoại chợt đổ chuông, Viêm Lương ngẩn người. Không phải vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến đấy chứ? Cô cầm điện thoại, thấy không phải số Tưởng Úc Nam, cảm xúc trong lòng không ngừng lên xuống như những con sóng xô bờ. Viêm Lương nghe điện thoại, thấy đối phương ngập ngừng không lên tiếng, cô đành nói trước. “Dì Lương?”

“Nhị tiểu thư, cô có thể…” Dì Lương như có yêu cầu gì đó nhưng lại khó mở miệng, bà do dự một, hai giây mới nói tiếp: “… về nhà thăm Chủ tịch?” “Sao thế ạ?” “Tôi cũng không rõ. Sáng nay, Chủ tịch và phu nhân cãi nhau một trận. Sau đó, ông ấy nhốt mình trong thư phòng cả buổi, vừa mới ra ngoài. Chủ tịch bảo tôi gọi cô về nhà một chuyến.”

Viêm Lương ôm trán, cô không hứng thú với đề nghị của dì Lương. “Cháu chẳng có gì nói với ông ấy cả!” Dì Lương sớm đoán Viêm Lương sẽ trả lời như vậy, lập tức giở chiêu cũ, tận tình khuyên nhủ: “Cô hãy về nhà một chuyến đi, dù sao cũng là cha con. Tuy ông ấy…” “Dì gọi Từ Tử Thanh về đi! Hai người đó mới thực sự là cha con.”

Nói đến đây, Viêm Lương vô ý ngẩng đầu, chợt sững lại. Tưởng Úc Nam không biết đứng ở cửa thư phòng từ lúc nào. Anh khoanh tay trước ngực, không hề tỏ ra áy náy khi lén nghe cô nói chuyện. Thấy Viêm Lương phát hiện sự có mặt của mình, Tưởng Úc Nam vẫy vẫy ngón tay, coi như chào hỏi cô. Viêm Lương không rõ Tưởng Úc Nam nghe được bao nhiêu. Cô thực sự không muốn người ngoài biết chuyện nhà cô. Mặc dù anh đã là con rể của Từ gia, về lý mà nói cũng được coi là người của Từ gia nhưng Viêm Lương vẫn sợ bị người đàn ông này chứng kiến trò hề của gia đình mình. Nói vòng vo vài câu với dì Lương, cuối cùng Viêm Lương cũng ngắt máy. Từ đầu đến cuối cô đều không nhận lời về nhà. Thấy cô để di động xuống bàn, Tưởng Úc Nam mới đi vào phòng.

Viêm Lương nở nụ cười miễn cưỡng. “Anh về lúc nào vậy? Về nhà cũng không lên tiếng…” “Thấy em đang nói chuyện điện thoại, anh không muốn làm phiền em.” Tưởng Úc Nam đến bên cạnh Viêm Lương. Cô nhướng mắt nhìn anh rồi lại nhìn màn hình máy tính, bàn tay bất giác sờ vào con chuột.

Viêm Lương vẫn chưa kịp làm gì thì giọng nói trầm trầm của Tưởng Úc Nam đã vang lên bên tai: “Khỏi cần đóng trang web, anh xem tin tức rồi.” Nghe anh nói vậy, Viêm Lương liền ngẩng đầu. Tưởng Úc Nam nhìn cô, vẻ mặt vừa bất lực vừa tức cười. Hóa ra anh đã bắt đước ý đồ của cô.

Viêm Lương không hiểu được phản ứng của Tưởng Úc Nam lúc này. Suy đi tính lại, cô chỉ có thể nói một câu: “Em xin lỗi…” Quan sát kĩ Tưởng Úc Nam, Viêm Lương không phát hiện dù chỉ một tia tức giận trên gương mặt anh. Nhưng sống với người đàn ông này một thời gian, cô cũng biết rõ khả năng không thể hiện cảm xúc ra ngoài của anh, vì vậy, cô hồi hợp chờ đợi câu trả lời. Tưởng Úc Nam trầm mặc chấp nhận lời xin lỗi của Viêm Lương. Anh cúi xuống, đoạt lấy con chuột trong tay cô, giúp cô đóng trang web. “Hai chúng ta đã đăng ký kết hôn rồi, em tưởng anh tin những tin đồn vô căn cứ của giới báo chí sao?

Nhìn vẻ mặt và đôi mắt không gợn sóng của anh, Viêm Lương cảm thấy mình có thể thở phảo nhẹ nhõm. Nhưng ngay sau đó, anh đột nhiên lên tiếng khiến vai Viêm Lương cứng đờ. “Có điều…” Một tay Tưởng Úc Nam đang ôm Viêm Lương, tất nhiên anh cũng cảm thấy vai cô cứng đờ. Vì anh đang cúi thấp nên hai người mắt đối mắt, mũi chạm vào nhau. Lúc anh nói, hơi thở nóng hổi của anh mơn man trên bờ môi cô. “…Thời gian còn lại của ngày hôm nay, em hãy bỏ tất cả những chuyện nhức đầu, toàn tâm toàn ý ở bên cạnh anh, coi như một sự bù đắp, được không? Lúc này, gương mặt hai người chỉ cách nhau vài centimet. Vừa dứt lời, Tưởng Úc Nam lập tức áp sát, giống như anh sẽ hôn. Tuy nhiên, sau khi nghe điện thoại của dì Lương, Viêm Lương quả thật không còn tâm trạng đón nhận nụ hôn của anh. Cô đang phân vân không biết có nên hôn qua loa cho xong thì Tưởng Úc Nam đột nhiên dừng lại. Anh nói: “Anh đói rồi, em đi nấu cơm đi!”

Viêm Lương ngẩn người. Bàn tay Tưởng Úc Nam từ bờ vai Viêm Lương trượt xuống eo cô, nhẹ nhàng nhấc cô đứng dậy, còn mình ngồi xuống ghế. Bây giờ đổi lại là anh ngẩng đầu nhìn cô, “Anh bận rộn cả ngày, còn chưa được miếng cơm nào vào bụng.” Viêm Lương im lặng nhìn anh.

Quan sát người đàn ông này từ trên cao, có thể thấy sự mệt mỏi ẩn giấu đằng sau gương mặt bình thản của anh. Anh bận rộn hơn cô nhiều. Sau khi công ty xảy ra sự cố, anh phải ứng phó với hàng loạt tình huống bất ngờ liên tiếp. “Được thôi!” Viêm Lương nhận lời, đi vòng qua bàn vi tính ra cửa. Mới đi được vào bước, cô nghe thấy anh nói: “Không được lười biếng như lần trước, gọi đồ ăn bên ngoài để đối phó.”

Viêm Lương dừng bước, trong lòng nghĩ: anh quả nhiên là người đàn ông thù dai. Cô bất giác kéo dài giọng, bày tỏ sự quyết tâm: “Tuân… lệnh!” Tưởng Úc Nam mỉm cười nhìn theo bóng lưng cô. Khi cô vừa đi khuất, nụ cười trên môi anh cũng vụt tắt. Trên màn hình máy tính đã tắt hết các trang web, nhưng chương trình theo dõi thị trường chứng khoán vẫn còn hoạt động. Tưởng Úc Nam phóng to trang web, số liệu màu đỏ và xanh lá cây lập tức hiện lên.

Cổ phiếu của Từ thị sau mấy đợt lên xuống thất thường, nay dừng lại ở chỉ số không đến nỗi quá tuyệt vọng. Sau đó, Tưởng Úc Nam tắt chương trình theo dõi cổ phiếu, tắt luôn cả máy vi tính. Màn hình tối đen phản chiếu gương mặt anh. Trên gương mặt lạnh lẽo ấy từ từ xuất hiện nụ cười, nhưng không giống nụ cười trước đó, nụ cười của anh lúc này có nét châm biếm rõ ràng. Tưởng phu nhân mất đứt một tiếng đồng hồ để chuẩn bị bữa tối nhưng cuối cùng vẫn thất bại.

Tưởng tiên sinh ngồi bên bàn ăn chứng kiến Tưởng phu nhân trổ tài. Anh sớm đã từ bỏ ý định trước đó, dịu dàng hỏi bà xã: “Hay là… gọi đồ ăn đi!” Viêm Lương hất đồ ăn cháy sém trong chảo vào thùng rác, sau đó, cô quay đầu trừng mắt với Tưởng Úc Nam. “Em đã làm xong hai món, bây giờ anh mới bảo gọi đồ ăn là sao?” Viêm Lương nghiến răng nghiến lợi khiến người đàn ông từ trước đến nay luôn ở trên cao chỉ đạo người khác lập tức ngậm miệng. Anh cúi xuống nhìn hai đĩa thức ăn được gọi là “món” của cô: một đĩa salad rau xanh và một đĩa salad hoa quả.

Tưởng Úc Nam do dự một lát. Vì bà xã, cũng là vì dạ dày của mình, cuối cùng anh đứng dậy, đi đến chỗ bếp. Trước khi Viêm Lương nấu món cá chua ngọt lần ba, Tưởng Úc Nam đoạt lấy cái xẻng từ tay cô. “Thôi khỏi, để anh nấu cho!” Viêm Lương nhíu mày nhìn anh. Vẻ mặt nghiêm túc của cô lập tức dãn ra. Sau khi xác định Tưởng Úc Nam vào bếp thay, cô liền nở nụ cười tươi rói. Cuối cùng cũng được giải phóng, Viêm Lương cởi tạp dề, nhường vị trí cho Tưởng Úc Nam. Cô đi đến bàn ăn, ngồi xuống, lên tiếng dặn dò như bà chủ: “Em đói bụng quá, anh nấu hai món là được rồi!”

Tưởng Úc Nam quay lưng lại phía cô, lặng lẽ lắc đầu, vẻ vô cùng bất lực. Viêm Lương không hề cảm thấy áy náy, cô ăn tạm mấy miếng salad cho đỡ đói. Vài phút sau, phòng bếp tràn ngập mùi thơm của món cá. Ngoài cửa sổ, mặt trời đã khuất bóng. Viêm Lương ôm bụng đói háo hức ngồi chờ bữa tối nên không hề phát hiện, đêm tối đã bao trùm lên khu chung cư này…

Tại một nhà hàng cách tòa chung cư của Tưởng Úc Nam không xa, trong phòng VIP khá rộng chỉ có một mình Từ Tấn Phu. Đây là lần thứ sáu Từ Tấn Phu giơ tay xem đồng hồ. Đúng lúc này, cửa phòng VIP bị mở ra. Nghe tiếng động, Từ Tấn Phu liền ngẩng đầu. “Chuyện gì vậy? Sao cô đến muộn thế?” Vừa cất giọng quở mắng con gái, Từ Tấn Phu ngây ra khi nhìn thấy người đang đứng ở cửa. Ông ta nghi hoặc, trầm tư vài giây, sau đó nhíu mày. “Sao ông lại có mặt ở đây?”

“Thế nào, không hoan nghênh tôi à?” Từ Tấn Phu không lên tiếng, vẻ mặt lạnh lùng của ông là câu trả lời rõ ràng nhất. Người mới đến bất chấp sự miệt thị của Từ Tấn Phu, kéo chiếc ghế gần nhất, ngồi xuống: “Tôi đến đây để báo cho Chủ tịch Từ một tin vui.”

Lúc người này bước vào phòng, theo sau ông ta là hai người đàn ông trẻ tuổi, bọn họ cung kính đứng một bên chờ đợi. Từ Tấn Phu không đáp lời mà bấm điện thoại. Tổng đài thông báo đối phương đã tắt máy, trong đầu Từ Tấn Phu cố gắng xâu chuỗi vấn đề. Bề ngoài, ông nở nụ cười gượng gạo. “Từ trước đến nay, Lệ Bạc luôn là kẻ thù không đội trời chung của Từ thị, tôi có thể nghe tin vui gì từ miệng Giang Tổng?” Ông nói rất có lý, Giang Thế Quân chỉ cười cười, không lên tiếng.

Trái ngược với bộ dạng đầy cảnh giác và căng thẳng của Từ Tấn Phu, Giang Thế Quân còn chưa lên tiếng, trợ lý đứng bên cạnh ông ta cung kính nói với Từ Tấn Phu: “Chủ tịch Từ, Giang tổng đặc biệt đến đây để báo ông biết, tập đoàn Lệ Bạc chính thức thu mua Từ thị của ông.” Câu nói này cuối cùng cũng chọc cười Từ Tấn Phu, người từ trước đến nay không bao giờ cười nói một cách tùy tiện. Giang Thế Quân không nhìn thấy nụ cười trên khóe miệng Từ Tấn Phu. Ông ta cúi đầu, không nói câu nào. Lúc ông ta hơi nhíu mày, người trợ lý hiểu ý, liền rút một tập tài liệu từ cặp xách, đem đến trước mặt Từ Tấn Phu.

“Đây là hợp đồng chuyển nhượng cổ phần không lưu thông giữa chúng tôi và một số cổ động của quý công ty. Trong đó có cả giấy tờ chứng minh chúng tôi đã mua cổ phần lưu thông trên thị trường của Từ thị.” Nụ cười của Từ Tấn Phu bỗng trở nên cứng đờ. Lúc này, Giang Thế Quân mới chậm rãi ngẩng đầu, như muốn thưởng thức vẻ mặt kinh ngạc của vị tiền bối chỉ hơn ông ta vài tuổi trên thương trường. Từ Tấn Phu không chỉ mang vẻ mặt cứng đờ, bàn tay của ông cũng không thể khống chế, hơi run lên khi cầm tập tài liệu. Mặc dù ông nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh nhưng biểu hiện của ông không thoát khỏi cặp mắt diều hâu của người đối diện. Giang Thế Quân lặng lẽ dõi theo Từ Tấn Phu mở tập tài liệu, nụ cười trên khóe miệng ông ta càng sâu hơn.

Đọc danh sách cổ đông ký tên chuyển nhượng cổ phần, Từ Tấn Phu phảng phất thấy một âm mưu đã được chuẩn bị từ lâu. Ông biết, càng những lúc như thế này thì càng phải giữ bình tĩnh. Vì vậy, mới chỉ xem được nửa tập tài liệu, Từ Tấn Phu nhướng mắt, “hừ” một tiếng lạnh lùng. “Tất cả số cổ phần cộng lại mới có bao nhiêu? Giang tổng định dựa vào cái này để cướp quyền kiểm soát Từ thị trong tay tôi? Đúng là không biết tự lượng sức mình!” Giang thế Quân lắc đầu. “Xem ra Chủ tịch Từ đã già rồi, trí nhớ kém hơn xưa nhiều…” Trước câu nhạo báng của Giang Thế Quân, Từ Tấn Phu cảnh giác nhíu mày, nhanh chóng nghĩ lại xem trong quá khứ ông có gì sơ suất?

Đáng tiếc, dù đã cố gắng hết sức nhưng Từ Tấn Phu vẫn không tìm ra đầu mối. Giang Thế Quân cười nhạt, nhắc nhở: “Lẽ nào Chủ tịch đã quên, lúc bổ nhiệm CEO mới, Chủ tịch Từ đưa ra điều điện hấp dẫn chưa từng có, trong đó bao gồm cả việc chia cổ phần cho CEO đương nhiệm.” Một câu nói đánh trúng mục tiêu. Sắc mặt Từ Tấn Phu tái nhợt trong giây lát. Một lúc lâu sau, ông ta mới mở miệng: “Giang Tổng là… ông chủ đứng sau Tưởng Úc Nam ?” Lần này, Giang Thế Quân không nhịn được, bật cười thành tiếng. Ông ta lắc đầu, bày ra vẻ đáng tiếc. “Chủ tịch Từ hình như đã quá xem thường người thanh niên này.”

“…” “Con gái út của Chủ tịch Từ nhắn tin hẹn ông ra đây nói chuyện, kết quả, người xuất hiện lại là tôi…” Giang Thế Quân từng bước dẫn dắt vấn đề đến bờ vực thẳm. “Chủ tịch Từ, ông nghĩ việc này là thế nào?” Tốn nhiều thời gian, dày công giăng lưới, cuối cùng cũng đến thời khắc Từ Tấn Phu biết sự thật. Vẻ mặt Từ Tấn Phu từ tái nhợt chuyển sang trắng bệch trong phút chốc. Cuối cùng, ông ta mặt không còn giọt máu, thở hổn hển, đau đớn ôm ngực.

Tận mắt chứng kiến sự thay đổi trên gương mặt Từ Tấn Phu, Giang Thế Quân vui vẻ đứng dậy. Thấy Giang Thế Quân đứng lên, trợ lý tự động lùi lại nửa bước để nhường lối. Ông ta thong thả đi đến bên Từ Tấn Phu đang ngồi bất động. Mặc dù Từ Tấn Phu có vẻ không chịu nổi sự đả kích nhưng Giang Thế Quân không hà tiện giáng cho ông đòn cuối cùng. Giang Thế Quân chậm rãi rút mấy tờ giấy từ tập tài liệu Từ Tấn Phu vẫn chưa xem hết, đặt vào tay ông.

“Hơn nữa… thực ngại quá, cô con gái lớn mà ông yêu thương nhất đã gán cổ phần của cô ta cho tôi.” Bàn tay Từ Tấn Phu không thể khống chế sự run rẩy. Khi nhìn thấy chữ ký quen thuộc trên tờ giấy cuối cùng, toàn thân ông co giật mạnh, đống giấy tờ tuột khỏi tay, rơi xuống… Giang Thế Quân cúi đầu nhìn ba chữ “Từ Tử Thanh” trên văn bản, sau đó ông ta ngẩng lên, mỉm cười. “Chủ tịch Từ, ông thông minh một đời nhưng lại sinh ra đứa con gái vô cùng ngu ngốc. Đầu tư thất bại, con bé đó chỉ biết lạm dụng công quỹ để bù vào. Tôi giúp con bé trả lại khoản công qũy, nó coi tôi như thánh, tôi nói gì nó cũng nghe theo. Chỉ tội thằng nhóc Châu Trình, giúp con bé giấu giếm nhiều chuyện như vậy…”

Đôi mắt Từ Tấn Phu đã vằn lên tia máu đỏ, Ông gầm một tiếng, muốn cắt ngang lời Giang Thế Quân nhưng ông đột nhiên cảm thấy khó thở, lời nói không thể thoát ra khỏi miệng. Giang Thế Quân vẫn tiếp tục cất giọng bình thản: “Chứng cứ tôi nắm được có thể tống một người vào tù. Chủ tịch Từ có nỡ để con gái lớn của ông đi ăn cơm tù? Hay là cứ để Châu Trình giúp đến cùng, gánh hết tội gian lận thương mại?” Bài diễn thuyết của Giang Thế Quân cuối cùng cũng kết thúc. Ông ta đứng yên ở đó, khoanh hai tay trước ngực nhìn Từ Tấn Phu đang run rẩy, lấy lọ thuốc trong túi áo một cách khó nhọc. Khi Từ Tấn Phu mở nắp lọ thuốc, bàn tay ông không nắm chặt làm lọ thuốc rơi xuống đất. Những viên thuốc trắng tinh rơi tung tóe dưới tấm thảm trải sàn màu đỏ trông thật nhức mắt. Nhưng lúc này, sắc mặt Từ Tấn Phu còn trắng hơn những viên thuốc, môi tím lại. Ông cúi xuống nhặt lọ thuốc nhưng cả người mất thăng bằng, ngã quỳ trên tấm thảm. Từ góc độ của Giang Thế Quân, tư thế của Từ Tấn Phu giống một kẻ xưng tội đang khẩn cầu được xá tội. Thấy Từ Tấn Phu sắp nhặt được viên thuốc ở gần ông ta nhất, Giang Thế Quân liền ngồi xổm xuống, nhặt viên thuốc trước Từ Tấn Phu. Nhưng ông ta không đưa thuốc đến miệng Từ Tấn Phu mà giơ lên chỗ sáng, quan sát một hồi.

Từ Tấn Phu thoi thóp giơ tay về phía Giang Thế Quân, như muốn xin xỏ, xin Giang Thế Quân nhân từ nương tay, nhưng đáp lại ông ta là nụ cười thâm hiểm trên khóe miệng Giang Thế Quân. Để tránh tình trạng Từ Tấn Phu đau đớn đến mức không còn minh mẫn, bỏ sót những câu nói của mình, Giang Thế Quân cố ý ghé sát vào tai ông, nói rành rọt từng từ một: “Hiện tại, số cổ phần tôi nắm giữ vẫn chưa đủ để đối kháng Chủ tịch Từ, nhưng ai có thể biết ngày mai xảy ra chuyện gì? Giống như ông.. Có thể sống đến ngày mai, còn phải xem vận may của ông thế nào!” Nói xong, Giang Thế Quân vỗ nhẹ lên vai Từ Tấn Phu, dường như muốn nói: “Chủ tịch Từ, ông nên giữ gìn sức khỏe thì hơn…”

Giang Thế Quân vẫn giữ nụ cười trên môi, đứng dậy chỉnh lại cổ áo. “Thật ngại quá, tôi còn phải tiếp khách ở phòng bên cạnh, không thể ở đây hầu chuyện Chủ tịch Từ!” Nói xong, ông ta không quay đầu, đi thẳng ra ngoài. Bước chân tuyệt tình của ông ta giẫm nát viên thuốc cứu mạng. Cà chua ngọt, gà xào cung bảo, rau xanh xào dầu, hai đĩa salad. Sau khi thức ăn được bày lên bàn, Viêm Lương ngẩng đầu nhìn đại đầu bếp nhà mình, cô giơ tay đón bát cơm anh xới rồi cắm cúi ăn. Tưởng Úc Nam lặng lẽ ngồi bên cạnh như muốn đợi cô phát biểu ý kiến về tay nghề nấu nướng của anh, nhưng có lẽ Viêm Lương thật sự đói bụng, cô không ngẩng đầu lên dù chỉ một lần,

Tưởng Úc Nam hết nói nổi, đành chủ động hỏi: “Mùi vị thế nào?” Lúc này, Viêm Lương mới tạm thời buông bát, giơ ngón tay cái tỏ ý khen ngợi, bàn tay còn lại gắp một miếng cá bỏ vào miệng, nhưng cô đột nhiên khựng lại… Tưởng Úc Nam chuẩn bị cầm đũa, nghe tiếng hít thở mạnh, anh ngẩng đầu liền thấy cô đang ôm ngực, sắc mặt nhợt nhạt.

“Em sao thế?” “Không hiểu sao tim em bỗng nhói một cái.” “Đã thấy đỡ chưa?”

Viêm Lương cau mày, ấn bàn tay lên ngực. Cảm thấy không có hiện tượng bất thường, mới ngẩng đầu lên gật đầu với Tưởng Úc Nam. Sau khi ăn uống no nê, Viêm Lương ngồi trên sofa xem ti vi. Tưởng Úc Nam dọn dẹp bàn ăn rồi ngồi xuống cạnh cô. Có lẽ đây là lần đầu tiên kể từ khi kết hôn, hai người thư thả ở bên nhau mà không bị công việc làm phiền, không có phóng viên quấy nhiễu. Hai người đương nhiên không quen với sự nhãn rỗi hiếm có này. Tưởng Úc Nam ôm Viêm Lương, chăm chú xem ti vi mà không lên tiếng. Viêm Lương hơi mất tập trung, nhìn đồng hồ treo tường, vẫn chưa đến chín giờ tối, cô ngoảnh đầu hỏi Tưởng Úc Nam: “Tối nay anh có kế hoạch gì không?”

“Thì xem ti vi, sau đó đi ngủ. Ngày mai chắc chắn sẽ là một ngày rất bận rộn.” Tưởng Úc Nam vừa nói vừa chuyển kênh truyền hình. Họ quả nhiên là những người tẻ nhạt, không thạo mấy trò yêu đương. Viêm Lương không hứng thú với mấy chương trình truyền hình vô vị, trong đầu cô bắt đầu liệt kê những việc người yêu nhau thường làm. Cô phát hiện, họ không giống một đôi tình nhân bình thường. “Hình như chúng ta chưa từng đi xem phim cùng nhau.” Tưởng Úc Nam chuyển sang kênh tin tức, tùy tiện trả lời: “Ờ!”

“Chúng ta chưa từng cùng nhau đi du lịch bao giờ.” “New York.” Câu trả lời của anh bị Viêm Lương phủ nhận ngay: “ Đi công tác không tính.”

“Ừ thì không tính.” Viêm Lương lại nói: “Chúng ta chưa gặp gỡ phụ huynh của hai bên, cũng chưa tổ chức đám cưới.” “Anh gặp phụ huynh của em rồi!” Tưởng Úc Nam lập tức phản bác.

Dường như Viêm Lương không nghe thấy câu nói của anh, cô lẩm bẩm: “Không biết đến bao giờ mới hết bận để có thể hưởng một chuyến tuần trăng mật thực sự!” Tưởng Úc Nam vẫn dán mắt vào màn hình ti vi, có vẻ không lắng nghe Viêm Lương nói chuyện. Mấy phút sau, anh đột nhiên tắt ti vi. Viêm Lương vẫn chưa kịp phản ứng, chỉ nhìn anh bắng ánh mắt dò hỏi. Tưởng Úc Nam lên tiếng: “Chúng ta giải quyết vấn đề xem phim trước!” Tưởng Úc Nam đứng dậy, anh giơ tay định kéo Viêm Lương đứng lên theo. Viêm Lương không muốn nhúc nhích, cô nhìn ra ngoài cửa sổ. Bên ngoài trời tối đen, chẳng nhìn thấy thứ gì, cô lắc đầu: “Bên ngoài lạnh lắm, em không muốn ra ngoài chút nào!”

“Vậy chúng ta xem ở nhà!” Viêm Lương bị Tưởng Úc Nam lôi xềnh xệch, cô vội vàng xỏ đôi dép lê, đi theo anh tới phòng chiếu phim hai người chưa từng sử dụng. Tưởng Úc Nam nói: “ Một người bạn tặng anh mấy đĩa phim nhựa nhưng anh chưa xem bao giờ.” Phòng chiếu phim được thiết kế như một rạp chiếu bóng mini, chỉ có điều, khi đối diện với máy chiếu phim, Tưởng Úc Nam tỏ ra không mấy thành thạo. Anh đặt đĩa phim nhựa vào máy theo sách hướng dẫn, Viêm Lương đi lấy chai rượu vang và hai chiếc ly. Lúc cô quay lại phòng chiếu phim, Tưởng Úc Nam đang chạy thử máy chiếu.

“Nhanh như vậy à?” Viêm Lương còn tưởng cô sẽ một lần được chứng kiến Tưởng Úc Nam lúng ta lúng túng. Mặc dù không đến nỗi bó tay, Tưởng Úc Nam vẫn nhún vai bất lực. “Phiền phức quá, chúng ta tới rạp chiếu phim xem cho rồi!” Viêm Lương vừa rót rượu vừa phản bác: “Ở nhà mới có không khí!” Xem ra cô rất thích thú với thiết kế phòng chiếu mini này.

Tưởng Úc Nam chọn đại một đĩa nhựa, bỏ vào máy mà không để ý là phim gì, cho đến khi hàng chữ giới thiệu xuất hiện trên màn hình. Đây là một tác phẩm điện ảnh rất nổi tiếng của Ý, nói về tình yêu của người cha. Bộ phim kể câu chuyện hai cha con người Do Thái bị nhốt vào trại tập trung Nazi. Người cha không nỡ chứng kiến cậu con trai năm tuổi của anh ta hốt hoảng, sợ hãi nên đã dùng trí tưởng tượng phong phú của mình, nói dối con trai rằng họ đang chơi một trò chơi, cần phải tuân theo các quy tắc của trại tập trung mới có thể giành được chiến thắng cuối cùng[3].

[3] Bộ phim này có tên là Cuộc sống tươi đẹp (Life is beautiful), tác phẩm điện ảnh kinh điển của Ý năm 1998. Phim đoạt ba giải Oscar và năm mươi hai giải thưởng khác. Một bộ phim vô cùng cảm động. Viêm Lương sụt sùi xúc động, nhất là khi chứng kiến một người cha nhỏ bé nhưng vĩ đại đã làm tất cả vì cậu con trai của mình. Chìm đắm trong không khí của bộ phim, Viêm Lương không kìm được, quay sang hỏi Tưởng Úc Nam: “Bố anh là người thế nào?”

Tưởng Úc Nam đang chăm chú xem phim. Viêm Lương không rõ anh đang suy nghĩ câu hỏi của cô hay xem phim quá nhập tâm, chỉ biết anh không có phản ứng. Đợi một lúc lâu không thấy Tưởng Úc Nam trả lời, Viêm Lương không thể kiềm chế, hỏi lại lần nữa. Đúng lúc đó, Tưởng Úc Nam đột nhiên đứng dậy: “Chai rượu này mùi vị làm sao ấy, để anh đi lấy chai khác. Em muốn uống loại nào?” Viêm Lương không ngờ anh lại hỏi vậy. Cô cầm ly rượu uống một ngụm, không phát hiện mùi vị khác lạ nào, nhưng cô còn chưa mở miệng, Tưởng Úc Nam đã hỏi tiếp: “Laroque?”

Nói xong, Tưởng Úc Nam liền đi qua trước mặt Viêm Lương. Thấy anh đã mở cửa phòng chiếu phim, Viêm Lương đành lên tiếng: “Được ạ!” Bộ phim đang chiếu đến cảnh hấp dẫn, Viêm Lương một mình ngồi trên ghế tựa khá lớn, nghe tiếng Ý từ đĩa phim gốc. Nhiều năm trước, cô đã từng xem bộ phim này. Bây giờ xem lại, cô càng xúc động hơn. Tưởng Úc Nam quay lại phòng chiếu phim từ lúc nào mà Viêm Lương không hề hay biết. Đến tận khi anh lên tiếng gọi cô: “Viêm Lương!”

Viêm Lương quay đầu, Tưởng Úc Nam đang đứng bên cánh cửa mở hé. Sau lưng anh là căn phòng sáng trưng, trước mặt anh là khoảng tối. Tưởng Úc Nam đứng giữa ranh giới sáng và tối, nhìn cô bằng ánh mắt phức tạp: “Có điện thoại tìm em!” Viêm Lương ra phòng khách nhận điện thoại. “Nhị tiểu thư…” là tiếng dì Lương.

“Dì..” Mới chỉ thốt ra một từ, Viêm Lương đã không thể nói tiếp, bởi đầu máy bên kia, dì Lương đột nhiên nấc nghẹn. Viêm Lương ngây người một lúc mới định thần, cô cất giọng khẩn trương: “Sao thế dì?” Dì Lương nhất thời không trả lời. Viêm Lương im lặng chờ đợi. Ngay sau đó, có người giật điện thoại của dì Lương. Viêm Lương liền nghe thấy giọng nói của bà Viêm: “Bố cô…”

Có thứ gì đó ập đến, che lấp lỗ tai của Viêm Lương. Cô đứng bất động, ngón tay cầm ống nghe cứng đờ, dường như không nghe được câu nào. Đến khi một bàn tay cầm lấy ống nghe điện thoại từ tay Viêm Lương, cô mới định thần. Bàn tay anh ấm áp đến mức Viêm Lương có thể ý thức tay cô lạnh lẽo biết bao. Nhìn thấy vẻ mặt đờ đẫn của Viêm Lương, Tưởng Úc Nam có chút lo lắng: “Em sao thế?”

Viêm Lương hé miệng nhưng không thốt nên lời. Tưởng Úc Nam chỉ còn cách đưa ống nghe điện thoại lên tai. “A lô!” Tiếng “a lô” của anh như một con dao sắc nhọn đâm mạnh vào thần trí cô, khiến cô hoàn hồn ngay tức khắc. Lúc này cô mới nhớ mấy từ cô vừa nghe được: bệnh viên, bệnh viện… Đầu óc trống rỗng, cô vội vàng cầm chìa khóa ô tô, ba chân bốn cẳng chạy ra khỏi nhà. Viêm Lương lái xe như bay đến bệnh viện mẹ cô vừa nói. Tất cả mọi người đang đứng ngoài phòng bệnh, nghe tiếng bước chân dồn dập, mọi người đều quay ra nhìn.

Viêm Lương xuất hiện với bộ dạng bơ phờ, trán lấm tấm mồ hôi. Cô vẫn mặc bộ đồ ở nhà, chân đi dép lê. Trong đám người có dì Lương, chú Châu, Châu Trình, mẹ con Từ Tử Thanh… Viêm Lương đáp lại ánh mắt của họ. Cô đột nhiên cảm thấy tất cả sự oán hận ở trong lòng đều lắng xuống. Những người đứng ngoài phòng bệnh không ai lên tiếng. Viêm Lương im lặng, lắng nghe tiếng trái tim đang dần trở lại bình thường.

Một lúc sau, bà Viêm từ phòng bệnh đi ra. Là người rất biết cách gìn giữ nhan sắc, nhưng chỉ sau một đêm, mẹ cô đã bạc nửa đầu. Viêm Lương không chắc chắn đây chỉ là ảo giác của cô hay sự thật. Cô đi đến bên mẹ, nghe bà nói với dì Lương. “Chuẩn bị tang lễ đi!” Ngữ khí của bà Viêm nhàn nhạt, không chút nghẹn ngào. Dì Lương vâng dạ gật đầu. Bà Viêm lại quay sang nhìn Viêm Lương. “Cô và Từ Tử Thanh vào trong đó, nhìn mặt bố cô lần cuối.”

Viêm Lương và Từ Tử Thanh cùng đi vào phòng bệnh. Có lẽ đây là lần duy nhất trong đời, hai cô gái ở cạnh nhau mà không có thái độ chống đối, không có những lời mỉa mai, cay độc. Nếu có thì chỉ là không khí trầm lặng, u ám. Nhìn thấy người nằm trên giường được phủ tấm vải trắng, Viêm Lương thẫn thờ ở cửa phòng, cô không có dũng khí tiến lại gần. Trong khi đó, Từ Tử Thanh đi nhanh đến bên giường bệnh, hai chân cô ta mềm nhũn, quỳ xuống sàn nhà. Từ Tử Thanh gục đầu xuống giường, đôi mắt vô hồn. Trông cô ta có vẻ đau thương đến cực điểm, nhưng không thể phát ra tiếng khóc.

Một lúc lâu sau, Viêm Lương mới đi tiến lại gần giường bệnh. Từ Tử Thanh ngẩng đầu nhìn cô. Viêm Lương không biết nên làm gì, cô chỉ có thể cúi xuống, đỡ Từ Tử Thanh đứng dậy. Cuối cùng Từ Tử Thanh cũng gắng sức đứng lên, ôm chặt Viêm Lương, bật khóc nức nở. Viêm Lương đứng bất động ở đó, cảm nhận giọt nước mắt của Từ Tử Thanh chảy vào trong cổ áo cô. Cô đột nhiên mất phương hướng, không biết mình có nên rơi lệ? Cô dựa vào ai để khóc đây?

.