Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Yêu không lối thoát - Chương 7

Chương 8: Anh ta không phải bến đỗ của em.

Tin tức Từ Tấn Phu qua đời khiến cổ phiếu của Từ thị rơi xuống mức sàn trong ba ngày liên tiếp. Viêm Lương ở lại nhà ba ngày liền. Tưởng Úc Nam ở công ty giải quyết hậu sự. Tất cả mọi người đều suy đoán, “con tàu” Từ thị sắp chìm xuống đáy biển. Tưởng Úc Nam ngoài chuyện giải quyết hậu sự cũng không còn cách xoay chuyển. Khi gặp Viêm Lương ở Từ gia, Tưởng Úc Nam thấy cô mặt mày hốc hác, không có bất cứ cảm xúc nào. Anh nói: “Nơi này giao cho anh, em về ngủ một giấc đi!”

Viêm Lương xua tay từ chối. “Thật ra cũng chẳng có gì, em phải ở bên linh cữu theo tập tục quê nhà mà thôi!” Tưởng Úc Nam đi theo Viêm Lương ra ngoài. Sân vườn hai bên đặt ghế mây, bây giờ, những chiếc ghế mây đều được phủ vải trắng. Nhìn thấy tấm vải trắng, trong lòng Viêm Lương lại vô cùng đau xót. Cô giật tấm vải, ném xuống bãi cỏ rồi ngồi xuống ghế.

Tưởng Úc Nam không ngồi mà đứng bên cạnh, để cô ngả đầu vào hông anh. Mùa đông năm nay là mùa đông khó khăn nhất trong cuộc đời Viêm Lương, không chỉ vì thời tiết giá lạnh… Viêm Lương không biết nói gì, mở miệng hỏi lấy lệ: “Công ty không có chuyện gì đấy chứ?”

“Khá tồi tệ.” Thực ra Viêm Lương có thể đoán được câu trả lời của Tưởng Úc Nam. Rơi vào tình cảnh này, công ty sao có thể yên ổn? Nhưng cô không ngờ, câu tiếp theo của Tưởng Úc Nam là: “Chúng ta đang bị thu mua một cách ác ý.” Viêm Lương cứng đờ người.

“Mẹ em bảo anh đừng nói chuyện này cho em biết, nhưng anh cảm thấy em có quyền được biết.” Tưởng Úc Nam đặt tay lên vai Viêm Lương, do dự một lát mới nói tiếp: “… để em chuẩn bị tinh thần.” Viêm Lương đột nhiên đứng dậy. Cô đờ đẫn nhìn Tưởng Úc Nam một lúc, mới nhận ra không phải cô nghe nhầm. Tâm trí vẫn dừng lại ở tin dữ “thu mua ác ý”, cô lẩm bẩm lặp lại: “Chuẩn bị tinh thần?” Đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng. Bị Tưởng Úc Nam nhìn chăm chú, cuối cùng Viêm Lương cũng lấy lại sự bình tĩnh. “Tin tức về vụ thu mua ở đâu ra?”

“Trên thị trường cổ phiếu, có một công ty nhân lúc cổ phiếu của Từ thị rớt giá liền mua vào với số lượng rất lớn. Các phòng ban ngửi thấy mùi bất thường liền tiến hành điều tra, mới phát hiện…” Tưởng Úc Nam dừng lại trong giây lát rồi mới tiếp tục nói: “… tình hình còn tệ hơn chúng ta tưởng.” Viêm Lương không khỏi kinh ngạc. Đầu óc rối như tơ vò, Viêm Lương cảm thấy thở cũng thật khó khăn. Bên tai cô còn văng vẳng giọng nói của Tưởng Úc Nam: “Tình hình còn tệ hơn chúng ta tưởng…”

Tệ ư? Tệ đến mức nào? Viêm Lương do dự một lát, cuối cùng hỏi: “Bên mua đã động đến các cổ đông?” Tưởng Úc Nam nhìn cô, gật đầu. Viêm Lương cảm thấy trước mắt tối sầm trong giây lát. Mấy ngày qua, tin dữ dồn dập ập đến, đã vượt quá sức chịu đựng của cô. Cô ngồi sụp xuống ghế, trầm mặc hồi lâu mới ngẩng đầu, hỏi: “Anh đã điều tra ra ai đứng đằng sau tất cả những chuyện này chưa?”

Tưởng Úc Nam lắc đầu. “Trước mắt mới chỉ điều tra ra một công ty hữu danh vô thực.” Viêm Lương vô thức nắm chặt hai bàn tay, Tưởng Úc Nam thấy vậy liền ôm cô. “Em đừng lo lắng quá, anh đã khởi động phương án thu mua khẩn cấp. Mẹ em đã quyết định bỏ tiền mua lại cổ phiếu, thủ tục có liên quan đã ký xong rồi, có lẽ mọi chuyện vẫn có thể cứu vãn.” Nghe câu nói của Tưởng Úc Nam, Viêm Lương mới thấy nhẹ nhõm một chút. Vụ thu mua ác ý kinh động đến Từ thị, bên thu mua nắm trong tay số cổ phần không nhỏ. Viêm Lương không có dũng khí nghĩ tiếp, thà cô để người đàn ông trước mặt báo cho cô biết tình hình: “Những cổ đông nào đã bán cổ phần?”

“Hiện tại mới chỉ biết hai người là Lại Chính Niên và Lưu Quân.” Vẻ mặt của Tưởng Úc Nam lúc này cho thấy tình hình vô cùng nghiêm trọng. Viêm Lương không dám nhìn thẳng vào mắt anh, chỉ cúi đầu nghe anh nói tiếp: “Anh nhận được tin, mục tiêu tiếp theo của bọn họ là Châu Thành Khoan. Anh đã tiếp xúc với Châu Thành Khoan, hy vọng có thể cứu vãn tình hình.” Ngọn gió đông thổi bay một góc tấm vải trắng nằm trên mặt cỏ. Nhìn góc tấm vải bay phấp phới, Viêm Lương đột nhiên phát hiện, thật ra cô cũng giống tấm vải trắng đó, hoàn toàn bất lực trước các thế lực bên ngoài. Cô lặng lẽ nhặt tấm vải, sau đó ngước nhìn Tưởng Úc Nam.

“Đừng ngơ ngẩn ở đây nữa! Xem tay em kìa, đông cứng cả rồi!” Tưởng Úc Nam vừa nói vừa ủ hai bàn tay của Viêm Lương vào lòng bàn tay anh. “Chúng ta vào nhà đi…” Được hơi ấm của anh truyền tới, Viêm Lương mới cảm thấy ấm áp hơn một chút. Dáng vẻ bình tĩnh của người đàn ông này luôn kéo cô thoát khỏi đáy sâu tuyệt vọng… Viêm Lương gật đầu, để mặc Tưởng Úc Nam dắt vào nhà, bỏ lại sắc trời u ám ở sau lưng.

Vừa vào cửa, Viêm Lương nhìn thấy dì Lương đang đi nhanh về phía cô. Thấy hai người, dì Lương gật đầu với Tưởng Úc Nam trước, sau đó quay sang Viêm Lương, nói: “Luật sư Vạn đến rồi, phu nhân bảo nhị tiểu thư tới thư phòng. Luật sư Vạn sẽ công bố bản di chúc ngay bây giờ.” Tưởng Úc Nam mỉm cười với Viêm Lương: “Anh ở đây đợi em.” Tuy là con rể cửa Từ gia nhưng đối với chuyện phân chia tài sản, Tưởng Úc Nam vẫn chỉ là người ngoài. Viêm Lương gật đầu rồi đi theo dì Lương lên tầng trên.

Châu Trình đang đứng ở hành lang ngoài thư phòng hút thuốc. Nhìn thấy Viêm Lương, anh nhếch miệng thay lời chào hỏi. Mặc dù Châu Trình mỉm cười nhưng Viêm Lương chỉ thấy vẻ lo âu trên gương mặt anh. “Chẳng phải anh cai thuốc từ lâu rồi sao?” Đó là chuyện xảy ra mấy năm trước. Một lần Từ Tử Thanh ca thán trong nhà toàn mùi thuốc lá, chưa đầy một tháng sau, Châu Trình đã cai hẳn thuốc lá.

Lúc này nghe Viêm Lương hỏi câu đó, Châu Trình chậm rãi hít một hơi thuốc, cười cười với cô mà không lên tiếng. Viêm Lương biết cô chẳng có tư cách giật điếu thuốc Châu Trình đang hút giở, vì thế cô không nói lời nào, quay đầu đi vào thư phòng. Lúc còn sống, mỗi khi ở nhà, Từ Tấn Phu thường giam mình trong thư phòng. Đồ đạc cũng như việc trang trí thư phòng đều làm theo ý ông ta. Bây giờ, mẹ con Từ Tử Thanh đang ngồi đợi trên chiếc sofa bên cạnh. Viêm Lương đưa mắt về phía họ, vô tình nhìn thấy tấm ảnh gia đình treo trên tường.

Tấm hình này chụp năm năm trước. Trên ảnh, Viêm Lương cau có mặt mày, Từ Tử Thanh tươi cười rạng rỡ, Từ Tấn Phu tinh thần khỏe mạnh ngồi ở vị trí trung tâm… Đó là một gia đình bên trong rạn nứt nhưng vẫn còn cái vỏ bọc hoàn hảo. Chẳng như bây giờ, đến sự đoàn kết giả tạo cũng không cần tiếp tục duy trì… Lúc Viêm Lương đang chìm trong suy tư, cửa thư phòng mở ra, bà Viêm và luật sư Vạn đi vào. “Viêm Lương!”

Viêm Lương lập tức bừng tỉnh sau tiếng gọi của mẹ, cô rời mắt khỏi tấm ảnh gia đình. Nhìn thấy mẹ và luật sư Vạn, Viêm Lương nhanh chóng lấy lại tinh thần, ngồi xuống một chỗ cách xa mẹ con Từ Tử Thanh. Luật sư Vạn công bố di chúc, trong đó quan trọng nhất là việc phân chia tài sản, bao gồm cả tài sản do Từ Tấn Phu đứng tên. Vì những chuyện Từ Tử Thanh gây ra cho Từ thị, ngoài số cổ phần được hưởng trước đó, trong bản di chúc, Từ Tấn Phu không chia thêm cổ phần cho Từ Tử Thanh, toàn bộ số cổ phần của ông ta được chuyển giao cho bà Viêm. Quyết định này của Từ Tấn Phu đồng nghĩa với việc, Viêm Lương sẽ kế thừa Từ thị. Từ Tấn Phu để lại phần lớn bất động sản cho mẹ con Từ Tử Thanh. Ngoài cổ phần và bất động sản, tất cả tài sản khác ủy thác cho một quỹ tiền tệ quản lý, mọi người đều được hưởng lợi ích. Mẹ con Viêm Lương và mẹ con Từ Tử Thanh được phân chia lợi nhuận theo tỷ lệ 4:6. Ngôi nhà họ đang ở là tài sản chung của bà Viêm và Từ Tấn Phu, vì vậy, mẹ con Từ Tử Thanh sẽ rời khỏi đây, chuyển đến ngôi biệt thự Từ Tấn Phu để lại cho bọn họ.

Tất cả mọi người đều không có ý kiến gì về bản di chúc, lần lượt ký tên rồi rời đi… Câu “người đi trà lạnh” có lẽ ám chỉ tình huống hiện tại, Viêm Lương ngồi đó, dõi theo hình bóng mẹ con Từ Tử Thanh, trong khi cô rất muốn nói một câu với người cô oán hận bao năm nay: “Tạm biệt!” Hoặc là vĩnh biệt… Lúc Viêm Lương rời mắt khỏi bọn họ, thẫn thờ nhìn ly cà phê trước mặt, Từ Tử Thanh đi đến cửa nhận được ánh mắt ra hiệu của mẹ cô ta, liền quay lại chào: “Mẹ cả, con đi đây!”

Bà Viêm gật đầu. Bà đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, liền gọi: “Tử Thanh!” Từ Tử Thanh nghi hoặc quay lại. Tất cả mọi người có mặt ở thư phòng đều nghe rõ câu tiếp theo của bà Viêm: “Cô ra giá đi, tôi muốn mua lại toàn bộ số cổ phần trước đó bố cô cho cô.”

Sắc mặt Từ Tử Thanh lập tức thay đổi. Thấy cô ta mãi vẫn không lên tiếng, bà Viêm đoán cô ta khó xử, liền cất giọng ôn hòa: “Cô hãy suy nghĩ kỹ đi! Thời gian này Từ thị rất không ổn định, hy vọng cô nghĩ đến đại cục!” Từ Tử Thanh do dự một lát, cuối cùng trả lời nước đôi: “Con sẽ nhanh chóng trả lời mẹ!”

Cuối cùng cũng rời đi… Từ Tử Thanh và mẹ cô ta lên xe rời khỏi ngôi nhà lớn. Mẹ Từ Tử Thanh vẫn khóc không thành tiếng. Từ Tử Thanh chống tay lên cằm, nhìn ra ngoài cửa sổ, bên tai cô ta là tiếng nấc nghẹn ngào của mẹ, nhưng đầu óc cô ta lại vang lên câu nói của bà Viêm: “Cô ra giá đi, tôi muốn mua lại toàn bộ số cổ phần trước đó bố cô cho cô…”, “Cô hãy suy nghĩ kỹ đi! Thời gian này Từ thị rất không ổn định, hy vọng cô nghĩ đến đại cục.”

“Mẹ!” Từ Tử Thanh đột nhiên lên tiếng. Mẹ cô ta giật mình, vội lau nước mắt, hắng giọng rồi nói: “Sao thế?” “…” Từ Tử Thanh trầm mặc một lúc, cuối cùng chỉ nói: “Không có gì ạ!”

Ô tô đưa Từ Tử Thanh rời xa ngôi nhà cô ta đã sống mười mấy năm. Dù không thể hiện ra mặt nhưng trong lòng cô ta vô cùng hỗn loạn. Cuối cùng, cô ta nói với tài xế: “Chú cho cháu xuống xe ở ngã rẽ tiếp theo, rồi đưa mẹ cháu về nhà trước. “Con đi đâu vậy?” Từ Tử Thanh nở nụ cười miễn cưỡng: “Con có chút việc.”

Tài xế dừng xe ở một góc ngã tư, Từ Tử Thanh lập tức xuống xe, bắt taxi đi đến tập đoàn Lệ Bạc. Mọi người đều biết Từ Tử Thanh là Giang phu nhân tương lai nên cô ta ra vào tập đoàn Lệ Bạc như chốn không người. Trên đường đến văn phòng làm việc của Giang Thế Quân, cô ta miễn cưỡng chào hỏi mọi người. Nhìn thấy Từ Tử Thanh, thư ký của Giang Thế Quân lập tức đứng dậy, định gọi điện báo cho ông ta. Từ Tử Thanh ngăn lại. “Không cần đâu, để tôi tự vào là được!”

Từ Tử Thanh đẩy cửa đi vào. Văn phòng của Giang Thế Quân rất rộng, bên ngoài là phòng tiếp khách, còn có cả sân golf trong nhà, bên trong mới là phòng làm việc của ông ta. Từ Tử Thanh đi đến cửa phòng làm việc, đang định đẩy cửa, bên trong đột nhiên vang lên tiếng nói: “Úc Nam, bao giờ cháu mới cùng chú đi thăm mộ bố cháu?” Hình như đối phương đang ở ngoài trời, ngữ điệu trầm tĩnh mang theo cả gió mùa đông nên vô cùng lạnh lẽo: “Một thời gian nữa.”

“Vậy ngày mai chú sẽ đi một mình!” Giang Thế Quân chống tay lên trán. Trông ông ta như đang nói chuyện với người vô cùng thân thuộc. “Đợi đến lúc cháu có thời gian, bó hoa đặt ở mộ bữa trước chắc thối nát rồi!” Hai người không trò chuyện lâu, khi đối phương cúp máy, Giang Thế Quân liền bấm số của thư ký ở bên ngoài, vừa sờ ấm trà lạnh ngắt vừa dặn dò thư ký: “Pha ấm trà mang vào đây!” “Vâng ạ!”

Giang Thế Quân không thích chờ đợi, vì vậy thư ký của ông ta đều là người nhanh nhẹn. Không bao lâu sau, cửa phòng có tiếng gõ nhẹ. Giang Thế Quân ngẩng đầu: “Vào đi!” Cánh cửa mở ra, nhưng người đi vào không phải thư ký, mà là… Giang Thế Quân hơi sững người, nheo mắt đầy nghi hoặc nhưng nhanh chóng mỉm cười: “Sao em lại đến đây?”

Từ Tử Thanh bê ấm trà đi vào, cô ta nở nụ cười rạng rỡ: “Sao vậy? Không muốn gặp em à?” Từ Tử Thanh đi đến bàn làm việc, rót đầy một chén trà rồi đặt vào tay Giang Thế Quân một cách thành thạo. Giang Thế Quân không uống ngay, ông ta hỏi: “Không phải hôm nay luật sư đến nhà em công bố di chúc sao?”

“Kết thúc rồi em mới đến đây!” “Kết quả thế nào?” Giang Thế Quân hỏi ngay, dường như ông ta còn sốt ruột hơn cả Từ Tử Thanh. Từ Tử Thanh gượng cười. “Bố em để lại Từ thị cho em gái em như dự đoán.” Nói xong, cô ta cũng rót một tách trà cho mình.

Bộ dạng bình thản của Từ Tử Thanh khiến Giang Thế Quân bất giác nheo mắt, dò xét: “Tôi tưởng em không hài lòng với kết quả này?” Ngoài dự đoán của ông ta, Từ Tử Thanh nhún vai bất cần. “Từ thị bây giờ vô cùng rối ren, con bé đó tiếp quản một đống tạp loạn chứ có gì hay đâu! Đến người có năng lực như Tưởng Úc Nam cũng chẳng thể cứu vãn. Em đã nghĩ thông suốt rồi, thương trường như chiến trường, chi bằng em an phận làm người phụ nữ đứng sau một người đàn ông còn hơn.” Từ Tử Thanh vừa uống trà vừa lặng lẽ quan sát phản ứng của người đàn ông trước mặt. Tuy nhiên, Giang Thế Quân chỉ hơi gật đầu, gương mặt ông ta không thể hiện bất cứ tâm tình nào khác. Từ Tử Thanh cũng không rõ, cô ta có nên thở phào nhẹ nhõm trước thái độ bình thản của đối phương.

Bỏ qua những ý nghĩ phức tạp trong lòng, Từ Tử Thanh ngồi xuống ghế, nhìn chăm chú mái tóc muối tiêu của Giang Thế Quân. Sau vài giây cân nhắc, cô ta mới ghé sát, nói: “Anh thì sao? Lát nữa có bận việc không?” “Không, bây giờ tôi có thể về. Đi thôi, chúng ta cùng đi ăn tối!” Giang Thế Quân vừa nói vừa đứng dậy. Hai người kẻ trước người sau đi ra cửa. Giang Thế Quân lấy áo khoác trên giá mặc vào người, Từ Tử Thanh đứng sau ông ta, thò tay vào túi. Cô ta bấm phím một trên di động, điện thoại lập tức đổ chuông.

Giang Thế Quân mặc xong áo khoác, quay lại liền thấy Từ Tử Thanh đang gọi điện thoại. “Mẹ à?” “Con đang ở ngoài.” Từ Tử Thanh nhướng mắt nhìn Giang Thế Quân, ngừng một, hai giây mới nói tiếp: “Sao vậy ạ?” Đối phương nói gì đó.

“Vâng ạ, con sẽ về ngay!” Sau khi cúp điện thoại, Từ Tử Thanh ngước nhìn Giang Thế Quân, vẻ rất áy náy. “Không thể đi ăn cơm cùng anh rồi!” “Ở nhà có việc à?”

Từ Tử Thanh gật đầu. “Được rồi, để hôm khác rồi tính!” Giang Thế Quân cất giọng sảng khoái. Từ Tử Thanh tươi cười bước đến, hôn lên má ông ta. “Lần sau em mời!” Nói xong, cô ta vội vàng đi ra ngoài, nhanh chóng biến mất sau cánh cửa. Từ Tử Thanh gần như bỏ chạy, dáng vẻ tao nhã thường lệ biến đi đâu mất. Cô ta đi thẳng xuống tầng trệt rồi rời khỏi Lệ Bạc. Đến khi lên xe taxi, tài xế nổ máy, toàn thân cô ta mới bắt đầu run rẩy.

Từ Tử Thanh bất giác quay đầu, dõi theo tòa nhà Lệ Bạc đang mỗi lúc một xa. Cô ta đột nhiên có cảm giác, sau một ô cửa sổ trong toà nhà đó, có một đôi mắt đang chăm chú theo dõi cô ta. Từ Tử Thanh thu lại ánh mắt, ngập ngừng giây lát rồi rút điện thoại, bấm dãy số quen thuộc. Đối phương nhanh chóng bắt máy. Không đợi người đó lên tiếng, Từ Tử Thanh đã nói: “Châu Trình, anh đang ở đâu?” Châu Trình vẫn chưa trả lời, Từ Tử Thanh lại nói tiếp: “Em muốn gặp anh ngay bây giờ!” Viêm Lương ở lại nhà lớn của Từ gia gần ba ngày mới bị Tưởng Úc Nam ép ra về.

Tang lễ của bố cô sẽ tổ chức vào thứ Hai tuần sau, bà Viêm đang vô cùng bận rộn. Bị Tưởng Úc Nam bắt rời khỏi nhà, Viêm Lương khó tránh khỏi bực tức. Sau khi lên ô tô của Tưởng Úc Nam, lần đầu tiên Viêm Lương lên tiếng chỉ trích anh kể từ khi hai người sống chung: “Anh không nên bắt em rời khỏi nhà, để mẹ em một mình trong ngôi nhà lớn như vậy, em không yên tâm chút nào!” “Là mẹ em bảo anh đưa em đi!”

Nghe lời giải thích của Tưởng Úc Nam, Viêm Lương nhướng mày nhưng không lên tiếng, chỉ trầm mặc nhìn ra cửa sổ. Vài giây sau, một cánh tay khoác lên vai Viêm Lương, xóa bỏ khoảng cách tồn tại giữa cô và Tưởng Úc Nam. “Mấy ngày nay em chưa hề chợp mắt? Mắt em thâm quầng rồi kìa!” Viêm Lương tựa đầu vào vai Tưởng Úc Nam, giọng nói của cô thể hiện rõ sự mệt mỏi: “Hôm qua, mấy chú bác đến viếng, trong đó có cả Lưu Quân. Anh thử nói xem, liệu em có thể tỏ ra bình thường được không? Lưu Quân đã bán cổ phần cho người khác, ông ta còn mặt mũi nào đến nhà em? Lúc nói ra mấy từ “hãy nén đau thương”, liệu ông ta có nghĩ đến cảm nhận của mẹ con em không?”

“Quả nhiên… thế thái viêm lương[1].” Viêm Lương chậm rãi thốt ca câu thành ngữ trùng tên cô, phảng phất như cảm nhận được số mệnh. [1] Thế thái viêm lương: lòng người thay đổi, thói đời đen bạc. Tưởng Úc Nam siết chặt vai cô: “Em đừng nghĩ ngợi nhiều…”

“Sao em có thể không suy nghĩ? Bố em chết rồi, nếu đối phương thu mua cổ phần thành công, sản nghiệp của Từ gia sẽ bị hủy trong tay em, vậy…” Tưởng Úc Nam nghiêng người, giơ tay kéo cô vào lòng, vuốt ve gáy cô. Viêm Lương muốn rơi nước mắt, cô ngẫm nghĩ rồi nói sang chuyện khác: “Em đang nghĩ, song song với việc thu mua lại cổ phiếu, liệu chúng ta có nên đặt ra chế độ cổ phần mới để những cổ đông đứng về phía mẹ em nhận được cổ tức ưu tiên đặc biệt. Nếu chúng ta vẫn không thể ngăn cản việc thu mua ác ý, vậy thì “trạng chết chúa cũng băng hà”, lúc bất đắc dĩ, chúng ta hãy hoàn trả những món nợ chưa đến kỳ hạn trước, để đối phương sau khi thu mua sẽ gặp nguy cơ lớn về tài chính…”

Tưởng Úc Nam im lặng lắng nghe, càng siết chặt vòng tay ôm Viêm Lương. Viêm Lương nói tiếp: “Đúng rồi, còn một cách… Nếu chúng ta biết ai là kẻ đứng sau vụ thu mua ác ý này thì có thể tìm kiếm một người đồng ý mua lại cổ phiếu của Từ thị một cách đường hoàng. Người này và đối tượng thu mua ác ý cạnh tranh lẫn nhau, giá cổ phiếu sẽ lập tức tăng lên, thậm chí có thể thông qua quyền chọn lựa…” Tưởng Úc Nam cắt ngang: “Nếu em làm vậy, không biết chừng em sẽ bị phá sản trong khi vẫn chưa đánh gục được đối phương.”

Viêm Lương ngây người. Nghĩ mới thấy cô làm việc quá cảm tính. Tưởng Úc Nam nói đúng, chưa đến lúc bất đắc dĩ, cô không nên liều mạng với kẻ địch đang ở trong bóng tối. “Vậy…” Viêm Lương vừa mở miệng, điện thoại bỗng đổ chuông. Cô mới đổi số điện thoại để tránh sự quấy nhiễu của giới truyền thông và những người không liên quan, số mới này chỉ có người thân và cấp dưới của cô biết. Thời gian qua, cứ mỗi cuộc điện thoại gọi tới, có khả năng Viêm Lương lại nhận được một tin dữ. Do đó, cô bắt máy ngay lập tức. Là điện thoại của Châu Trình.

“Châu…” Viêm Lương mới thốt ra một từ, Châu Trình đã cắt ngang: “Em đang ở đâu? Anh có việc cần tìm em.” Viêm Lương nhíu mày. Giọng nói của Châu Trình khiến cô bất giác ngồi thẳng người: “Chuyện gì vậy?”

“Qua điện thoại không thể nói rõ ràng, bây giờ anh cần gặp em, anh đợi em ở khu chung cư em sống trước kia.” Tưởng Úc Nam lặng lẽ quan sát Viêm Lương. Cô nghe Châu Trình nói: “Đừng hỏi tại sao, em cứ đến đây là được rồi!” Viêm Lương hết cách. “Anh đừng nói là chuyện của Từ Tử Thanh đấy nhé.”

Châu Trình im lặng, coi như sự thừa nhận. Viêm Lương bất lực, chỉ có thể nói: “Được rồi!” Viêm Lương cúp điện thoại, cô không thể giải đáp câu hỏi của Tưởng Úc Nam: “Chuyện gì xảy ra vậy?” Tưởng Úc Nam hiển nhiên nghe thấy giọng nói nôn nóng của Châu Trình. Tất nhiên, anh cũng không bỏ sót một câu nói của Viêm Lương: “Anh đừng nói là chuyện của Từ Tử Thanh đấy nhé!”

Không đợi Viêm Lương bịa ra lý do, Tưởng Úc Nam nói ngay: “Anh đưa em đến đó!” “Không cần đâu, em bắt taxi là được rồi, anh cứ về nhà trước đi!” Tưởng Úc Nam không ép, bảo tài xế dừng xe. Dõi theo Viêm Lương cho đến khi cô lên taxi đi khỏi, chiếc xe của anh cũng mới rời đi.

Mười phút sau, taxi dừng lại dưới khu chung cư trước đây Viêm Lương sinh sống. Cô lập tức nhận ra xe của Châu Trình cách đó không xa. Châu Trình đứng tựa vào thân xe, xung quanh không thấy bóng dáng của Từ Tử Thanh. Viêm Lương cầm túi xách xuống xe, Châu Trình nhanh chóng nhìn thấy cô. Đợi cô tiến lại gần, anh chỉ nói một câu ngắn gọn: “Đi thôi!” “Đi đâu?”

Châu Trình lặng lẽ ngồi vào ghế tài xế. Bộ dạng của anh như nói cho Viêm Lương biết, lần này anh sẽ không giải đáp thắc mắc của cô. “Vừa rồi Tưởng Úc Nam đưa em rời khỏi nhà đấy à?” “Đúng thế, có chuyện gì sao?”

“Không có gì!” Giọng nói của Châu Trình hơi kỳ lạ. Viêm Lương cảm thấy đây chỉ là lời hỏi thăm không quan trọng nên không tiếp tục truy vấn. Ô tô nhanh chóng đi ra vùng ngoại ô, mỗi lúc một xa. Đến khi Châu Trình lái xe vào một nghĩa trang, Viêm Lương không biết nên hỏi về chuyến đi kỳ lạ này thế nào.

Châu Trình xuống xe, dẫn Viêm Lương men theo cầu thang đá lên núi. Viêm Lương dừng lại, nhắc nhở anh: “Anh đến nhầm chỗ rồi! Mộ của bố em nằm ở nghĩa trang khác.” Viêm Lương không nhúc nhích, nhìn tấm ảnh phủ đầy bụi trên bia mộ và hai bó hoa vẫn còn tươi ở bên cạnh. Sau đó, cô lên tiếng phá vỡ bầu không khí trầm mặc: “Người này là…” Châu Trình không lên tiếng, chỉ im lặng nhìn Viêm Lương bằng ánh mắt có phần thương hại. Viêm Lương bất giác cảm thấy lạnh sống lưng.

Bầu không khí rờn rợn như có một sự chỉ dẫn vô hình khiến Viêm Lương lại quay đầu nhìn kỹ tấm bia mộ. Sự trầm mặc của Châu Trình và tiếng gió thổi bên sườn núi giống một tấm lưới bủa vây lấy Viêm Lương, giọng nói bất giác căng thẳng: “Rốt cuộc ông ấy là…” “Hai hôm trước, Giang Thế Quân đến đây thăm mộ ông ấy.” Một giọng nói quen thuộc đột nhiên vang lên, cắt ngang lời Viêm Lương. Viêm Lương quay đầu, thấy Từ Tử Thanh đang đứng trên bậc thang đá. Vừa nhìn thấy Từ Tử Thanh, tâm trạng rối bời trong lòng Viêm Lương lập tức được thay thế bằng cảm giác hoang đường, khó hiểu.

“Bạn của Giang Thế Quân thì có liên quan gì đến tôi mà Châu Trình lôi tôi đến đây?” Viêm Lương vừa nói vừa đưa mắt về phía Châu Trình. Anh chỉ cúi đầu im lặng. Chứng kiến cảnh này, Viêm Lương chẳng buồn nhếch mép cười nhạt. Sao cô có thể quên mất người đàn ông này lúc nào cũng chỉ xoay quanh Từ Tử Thanh, cô có thể trông mong ở anh điều gì? Viêm Lương không nói thêm lời nào, quay đầu bỏ đi, nhưng mới đi hai bước, Từ Tử Thanh đột nhiên thốt ra một câu khiến cô lập tức chôn chân. “Cô có phát hiện, dung mạo của người đàn ông đó rất giống một người…” Từ Tử Thanh hất cằm về phía tấm ảnh trên bia mộ. “… rất quen thuộc với cả cô và tôi.”

Taxi vừa dừng lại, Viêm Lương lập tức nhét tiền vào tay tài xế rồi mở cửa lao ra ngoài. Từ ngoài cổng Từ gia, cô chạy qua vườn hoa, xông vào nhà, đụng trúng người dì Lương vừa đi tiễn nhân viên của công ty tổ chức tang lễ. Dì Lương khó khăn lắm mới đứng vững, nhìn thấy Viêm Lương liền hỏi bằng giọng ngạc nhiên: “Sao nhị tiểu thư lại quay về?” Viêm Lương thở hổn hển, xua tay, cô không kịp trả lời, chạy qua dì Lương lên gác. Cô nhanh chóng đi tới thư phòng trên tầng hai.

Mấy ngày trước, cả gia đình còn tụ tập ở thư phòng nghe công bố di chúc. Bây giờ thư phòng không một bóng người. Viêm Lương tìm đến két bảo hiểm đặt dưới bàn sách, sờ tay vào khóa mật mã, thẫn thờ một lúc mới đứng dậy chạy ra ngoài và hét xuống dưới: “Dì Lương! Mau gọi mẹ cháu đến đây…” Vừa dứt lời, Viêm Lương nhìn thấy bà Viêm đang đi lên cầu thang. Đúng lúc bà ngẩng đầu, nhìn thấy con gái đang đứng trên hành lang với dáng vẻ vô cùng sốt ruột. “Dì Lương nói cô về nhà…” Bà Viêm cất giọng nghi hoặc. “Chuyện gì thế?”

Viêm Lương không kịp giải thích, hỏi thẳng: “Mật mã két bảo hiểm là gì hả mẹ?” Bà Viêm giúp Viêm Lương mở két bảo hiểm. Thấy Viêm Lương vội vàng bày tập hồ sơ trong két bảo hiểm ra ngoài, bà Viêm không bình tĩnh được, hỏi: “Cô tìm gì vậy?” Viêm Lương xếp giấy tờ đầy bàn rồi cúi xuống giở xem qua loa. Cô không có hứng thú với nội dung của tập hồ sơ mà chỉ giở đến trang cuối cùng có chữ ký, nhưng không thấy thứ cô cần tìm.

Các tập hợp đồng lần lượt rơi xuống đất, Viêm Lương dường như vẫn chưa muốn ngẩng lên. Cô vừa cắm cúi tìm kiếm vừa hỏi: “Mẹ, mẹ có bao giờ nghe nói đến một người tên là Tống Cẩm Bằng không ạ?” “Tống Cẩm Bằng?” Bà Viêm nhíu mày ngẫm nghĩ rồi lắc đầu. “Tôi chưa từng nghe nói đến tên người này.” Trong đầu Viêm Lương vụt qua ba chữ “Tống Cẩm Bằng” khắc trên bia mộ, cô đột nhiên cảm thấy nhức đầu, đến mức phải ngừng một lát mới có thể tiếp tục giở tập tài liệu. “Con nhớ hình như con đã nhìn thấy cái tên này ở đâu… Tài liệu của bố đều nằm ở đây phải không ạ?”

“Sao cô không đến phòng dữ liệu của công ty mà tìm, nơi đó chắc có bản photo điện tử.” “Đó là chuyện từ nhiều năm trước. Lúc bấy giờ công ty vẫn chưa tiến hành lưu trữ hồ sơ điện tử.” Bà Viêm muốn giúp cũng đành chịu. “Từ trước đến nay tôi không nhúng tay vào việc của công ty.”

Bà Viêm giúp cô xem chữ ký trên hai bộ hồ sơ, cũng không tìm ra tên “Tống Cẩm Bằng”. Đúng lúc này bà chợt nghĩ ra điều gì đó, liền buông tập hồ sơ. “Hay là cô hỏi thư ký Lưu, bà ấy làm việc cho bố cô mấy chục năm, có lẽ sẽ giúp được cô.” Thư ký Lưu? Đến khi xem bản hợp đồng cuối cùng vẫn không có kết quả, Viêm Lương đành bỏ cuộc. Cô lập tức rút điện thoại, tìm số của thư ký Lưu.

Từ lúc bị Từ Tấn Phu cho về hưu sớm, thư ký Lưu cho Viêm Lương một số điện thoại riêng để tiện liên lạc. Viêm Lương gọi điện thoại, người nghe máy là con trai cô ấy. Anh ta cho biết thư ký Lưu đã về quê thăm họ hàng. “Bao giờ cô ấy mới quay về?” Con trai của thư ký Lưu thể hiện thái độ không mấy hòa nhã, anh ta chẳng thèm trả lời câu hỏi của Viêm Lương. Ngừng vài giây, Viêm Lương cố kìm nén tâm trạng sốt ruột, cất giọng nhẹ nhàng: “Xin anh hãy cho tôi một số điện thoại mà tôi có thể liên lạc với mẹ anh ngay lập tức, được không?”

Đầu máy bên kia chợt vọng tới tiếng cười lạnh lùng, sau đó là giọng nói mỉa mai: “Mẹ tôi cả đời phục vụ Từ gia. Các người nói đuổi việc là đuổi việc, không chút nể tình. Bây giờ các người lại muốn tìm mẹ tôi… Rất xin lỗi, tôi không muốn các người quấy rầy cuộc sống của mẹ tôi.” “Tôi thành thật xin lỗi, nhưng tôi thật sự có việc gấp…” Đầu máy bên kia vang lên tiếng “bụp”, đối phương đã cúp máy.

Hai ngày sau, Viêm Lương nhận được điện thoại của thư ký Lưu. Trong hai ngày này, Viêm Lương vẫn ở nhà của Từ gia. Cô tỏ thái độ kiên quyết muốn ở bên mẹ… Tưởng Úc Nam cũng không ép cô phải về cùng anh. Hôm nay là ngày chôn cất Từ Tấn Phu. Viêm Lương đứng bên cạnh mẹ. Trước mỗi câu: “Xin hãy nén đau thương” của khách viếng tang, Viêm Lương không muốn nghĩ xem tâm trạng của cô là gì. Trong lúc đầu óc để đi chỗ khác, cô thoáng thấy bóng dáng thư ký Lý. Viêm Lương giật mình, vô thức đưa mắt về phía thư ký Lý, liền nhìn thấy Tưởng Úc Nam.

Viêm Lương vẫn chưa công khai hôn sự của cô, vì vậy khi Tưởng Úc Nam xuất hiện, mọi người đều tưởng anh đến viếng tang với thân phận CEO. Nhân viên của công ty tổ chức tang lễ đưa cho Tưởng Úc Nam một bông cúc trắng, đồng thời nhắc nhở anh, lúc hạ huyệt, khách sẽ đặt bông cúc trắng lên chiếc quan tài. Tưởng Úc Nam cũng không giải thích, cầm bông cúc trắng đi về phía Viêm Lương. Anh gật đầu chào bà Viêm. Bà Viêm mỉm cười xin lỗi: “Úc Nam, dù sao cậu và Viêm Lương vẫn chưa tổ chức đám cưới, cậu không được phát khăn tang.” “Không sao đâu ạ!”

Tưởng Úc Nam rỏ ra độ lượng, bà Viêm rất hài lòng về thái độ của anh. Thấy Viêm Lương không rời mắt khỏi Tưởng Úc Nam, bà Viêm đưa mắt nhìn người quen đang ký tên ở cửa vào, lên tiếng: “Tôi ra ngoài một lát, hai đứa nói chuyện đi!” Sau đó, bà nhanh chóng rời đi, để lại không gian riêng cho hai người trẻ tuổi. Viêm Lương ngắm nhìn gương mặt Tưởng Úc Nam, cô thất thần mất vài giây mới phát hiện mẹ đã đi xa. Lúc này cô mới bừng tỉnh, nhưng đầu óc trống rỗng. Cô cúi xuống hỏi nhỏ: “Tình hình của công ty gần đây thế nào?” Tưởng Úc Nam lắc đầu.

Viêm Lương đã lường trước được tình huống này, bởi trong hai ngày này, cô lấy danh nghĩa bà Viêm, mời mấy vị cổ đông lớn đến Từ gia. Trong số những cổ đông từ trước đến nay luôn kiên quyết ủng hộ Từ gia, bây giờ cũng xuất hiện những bất đồng quan điểm rõ ràng, nói gì đến những cổ đông giữ thái độ trung lập. Thấy Viêm Lương ưu phiền, mẹ cô từng hỏi: “Hay là gọi Úc Nam đến đây?” Lúc bấy giờ, Viêm Lương chỉ im lặng lắc đầu. Cô mời các cổ đông đến nhà chứ không phải công khai mời bọn họ đến công ty mở cuộc họp hội đồng quản trị, cũng vì nguyên nhân…

Bà Viêm còn nói: “Chắc chắn đám cưới của cô và Úc Nam sẽ bị hoãn vô thời hạn, thôi thì hôm tổ chức tang lễ, vợ chồng cô cùng đứng ra tiếp đãi quan khách, cũng để họ hàng và người quen biết trước sự việc.” Thấy Viêm Lương từ chối đề nghị này, còn nhăn nhó vì không biết làm thế nào để giải thích với Tưởng Úc Nam, bà Viêm liền giúp cô nghĩ ra cái cớ “tục lệ ở quê”. “Mấy ngày nay em không ngủ được à?” Tưởng Úc Nam giơ tay vuốt ve gương mặt Viêm Lương. “Nhìn em kìa, người gầy rộc đi rồi!”

Viêm Lương định thần, cố gắng mỉm cười với anh, nhưng nụ cười của cô rất miễn cưỡng. Ánh mắt của cô vô tình vượt qua bờ vai Tưởng Úc Nam, nhìn thấy Từ Tử Thanh đứng cách đó không xa. Không biết cô ta đã nhìn cô bao lâu… “Tôi nghe Giang Thế Quân gọi điện cho Tưởng Úc Nam, hỏi anh ta có cùng đi thăm mộ…” Giang Thế Quân hẹn Tưởng Úc Nam cùng đi thăm mộ?

Nghĩ đến đây, nụ cười trên môi Viêm Lương cứng đờ. May mà đúng lúc này, điện thoại của cô bỗng đổ chuông. Viêm Lương thừa dịp cúi xuống, nhờ mái tóc xõa che giấu vẻ mặt, sau đó rút điện thoại ra khỏi túi áo. Viêm Lương chỉ tay vào di động, ra hiệu cô muốn nghe điện thoại rồi tránh xa Tưởng Úc Nam hai bước. Đó là một điện thoại lạ, Viêm Lương bắt máy: “A lô!” Đối phương gọi cô bằng câu xưng hô quen thuộc: “Nhị tiểu thư!”

Viêm Lương giật mình: “Thư ký Lưu?” Viêm Lương giật mình tỉnh dậy từ giấc mộng. Trên trần nhà có một vệt sáng, là ánh trăng từ ngoài cửa sổ rọi vào. Ánh trăng như mang theo không khí giá lạnh vào căn phòng ấm áp khiến Viêm Lương bất giác rùng mình. Cô day day huyệt thái dương, nhẹ nhàng ngồi dậy. Bên tai cô bỗng vang lên giọng nói đầy vẻ lo lắng của Tưởng Úc Nam: “Em không ngủ được à?”

Viêm Lương cứng đờ người, vài giây sau mới quay đầu về phía Tưởng Úc Nam. Lúc này anh đã tỉnh ngủ, đang dựa vào đầu giường nhìn cô. Tưởng Úc Nam là người rất thính ngủ, Viêm Lương chỉ cần động nhẹ là đã có thể đánh thức anh. Viêm Lương nhếch miệng cười, lắc đầu thay câu trả lời. Cô lại kéo chăn nằm xuống. Vừa đặt mình xuống giường, Tưởng Úc Nam liền giơ tay kéo cô vào lòng. Tư thế ôm ấp khiến Viêm Lương nhất thời không thể ngẩng đầu, đành áp mặt vào ngực anh, nghe anh hỏi: “Sao vậy? Mơ thấy ác mộng à?” “Cũng không hẳn là ác mộng.” Trong căn phòng tối, không ai có thể nhìn thấy vẻ mặt nói dối của người phụ nữ. “Chỉ là em nghĩ đến tang lễ lúc ban ngày.”

“Thảo nào…” Tưởng Úc Nam thở dài, ôm cô chặt hơn. “Gì cơ?” Viêm Lương hỏi nhỏ. “Trước đó, anh tỉnh dậy một lần, thấy em tuy đang ngủ nhưng đôi lông mày nhíu chặt.” Giọng nói của người đàn ông vô cùng dịu dàng, anh như một người thầy có trách nhiệm, khuyên nhủ cô: “Cố gắng vượt qua khoảng thời gian này, tất cả rồi sẽ tốt thôi!”

Cuối cùng Viêm Lương không thể kìm nén, ngước lên nhìn Tưởng Úc Nam. Đây là người đàn ông có vẻ ngoài trầm ổn, đáng tin cậy. Vào giây phút này, anh yên lặng như pho tượng, dịu dàng và lơ đãng, không tranh đua với đời. Mặc dù vậy, gương mặt anh vẫn toát ra khí khái đàn ông và một cảm giác uy hiếp nào đó. Viêm Lương từng cho rằng, cô rất hiểu anh. Cô nhắm mắt, muốn kết thúc cuộc nói chuyện, chìm vào giấc ngủ. Trong lúc mơ màng, giọng nói ngái ngủ và ấm áp của cô chậm rãi vang lên: “Anh không hiểu đâu… Anh chưa từng trải qua cảm giác có người thân qua đời, sẽ không thể lý giải nỗi đau này khó chịu đến mức nào!”

Dù cô oán hận bố cô bao nhiêu năm, nhưng… Viêm Lương quay người, không nói gì nữa. Hơi thở của cô đều đều, như đã ngủ say. Nhưng thực ra, mắt cô vẫn mở, chỉ là ánh mắt vô hồn, không nhìn thấy bất kỳ tia cảm xúc nào. Tưởng Úc Nam nhìn tấm lưng Viêm Lương. Anh vô thức giơ tay, nhưng ngón tay đột ngột dừng lại trước khi chạm vào bờ vai cô. Do dự vài giây, anh trầm mặc thu tay về, nằm thẳng người nhìn trần nhà cho đến khi trời sáng.

Khi tia nắng ban mai xuyên qua vầng mây u ám chiếu xuống mặt đất, một đêm mất ngủ đã kết thúc. Tưởng Úc Nam quay sang nhìn người phụ nữ cả đêm chỉ nằm một tư thế, sau đó nhẹ nhàng đứng dậy. Một ngày mới lại bắt đầu. Tưởng Úc Nam đánh răng rửa mặt, thay quần áo như thường lệ. Trong phòng thay đồ, chiếc gương bị Tưởng Úc Nam đấm vỡ đã được thay thế bằng một mặt gương hoàn toàn mới, không hề có vết rạn nứt. Buổi sáng, Tưởng Úc Nam có thói quen vừa đứng trước gương thắt cà vạt vừa thầm nhắc nhở bản thân: mình không yêu cô ấy, không yêu cô ấy…

Không yêu… Câu này gần như trở thành một lời nguyền. Tưởng Úc Nam ăn mặc chỉnh tề rồi quay về phòng ngủ, từ đầu đến cuối anh đều giữ vẻ mặt vô cảm. Chỉ đến khi nhìn người phụ nữ vẫn ngủ say trên giường, đáy mắt anh mới vụt qua một tia bi thương. Anh đến bên giường, cúi thấp người. Không ai có thể biết, ý nghĩa thật sự của nụ hôn anh đặt lên trán Viêm Lương là…

“Anh xin lỗi!” Tiếng bước chân mỗi lúc một xa, cho đến khi hoàn toàn biến mất Viêm Lương mới mở mắt. Cô cũng nghe thấy tiếng khép cửa. Lúc này là giờ cao điểm, giao thông trong nội thành ùn tắc nhưng Viêm Lương lái xe ra khu vực ngoại thành nên không gặp trở ngại, cô chạy một mạch đến nghĩa trang.

Hôm qua, sau khi kết thúc tang lễ, Viêm Lương một mình đi gặp thư ký Lưu rồi mới trở về thành phố nên vẫn chưa được nhìn kỹ mộ của bố cô. Trên lạc khoản của mộ chỉ để hàng chữ: Vợ: Viêm Nhụy Vân, Triệu Thanh Phương. Con gái: Viêm Lương, Từ Tử Thanh. Viêm Lương đột nhiên cảm thấy, hai cái tên Viêm Nhụy Vân và Triệu Thanh Phương đặt gần nhau dường như không còn nhức mắt như trước. Ngay sau đó, cô cho rằng suy nghĩ của mình rất hoang đường, nhưng dù hoang đường đến mức nào cũng không thể vượt qua bốn chữ “người chết yên nghỉ”.

Viêm Lương lấy một tấm ảnh đen trắng từ túi xách. Đây là bức ảnh chụp từ nhiều năm trước, các góc đã ngả màu ố vàng. Trên ảnh đều là những người tham gia xây dựng Từ thị từ những năm đầu tiên. Ở thời kỳ xã hội còn khép kín đó, một nhóm thanh niên trẻ tuổi, tràn đầy nhiệt huyết cùng lập nghiệp, trong đó có thư ký Lưu lúc bấy giờ vẫn là một cô gái trẻ trung, cả người đàn ông tên Tống Cẩm Bằng, tất nhiên cũng có mặt Từ Tấn Phu. Trên bức ảnh đen trắng ấy, Từ Tấn Phu còn rất trẻ. So với ảnh trên bia mộ, gương mặt ông ta không thay đổi nhiều, chỉ là đã ghi thêm dấu ấn thời gian.

Lúc này, Viêm Lương cầm bức ảnh, đứng yên lặng trước mộ Từ Tấn Phu. Cô nhìn chăm chú tấm hình bố cô trên bia mộ nhưng trong đầu vang lên giọng nói của thư ký Lưu. “Nhị tiểu thư! Cô… Sao cô biết Tống Cẩm Bằng?” “Thật ra cô không cần tìm hiểu những chuyện xa xưa đó…”

“Nhị tiểu thư, không phải tôi không muốn nói, mà quả thực…” “Ông ấy là người sáng lập, cũng là người tạo ra công thức của Nhã Nhan và cũng là cộng sự của bố cô năm đó…” “Công ty thành lập không bao lâu đã gặp phải vấn đề về tài chính. Thấy tình hình khó khăn, Tống Cẩm Bằng định rút vốn, đồng thời có ý bán công thức của Nhã Nhan cho một công ty mỹ phẩm nước ngoài, nhưng bố nhị tiểu thư đã nhờ vào công thức của Nhã Nhan trong tay Tống Cẩm Bằng để thu hút vốn đầu tư của ông ngoại nhị tiểu thư. Bởi Từ thị tung ra thị trường trước, công ty mỹ phẩm nước ngoài bị tổn thất lớn. Họ bắt Tống Cẩm Bằng phải bồi thường một khoản tiền khổng lồ. Sau đó… tôi không bao giờ gặp lại Tống Cẩm Bằng…”

“Người nhà của Tống Cẩm Bằng ư? Nhị tiểu thư, cô hỏi điều đó làm gì?” “Tôi thật sự không rõ…” “Đây là ảnh cả nhóm chúng tôi chụp trước cửa công ty lúc công ty mới thành lập. Cô xem, khi đó quy mô công ty còn rất nhỏ, chúng tôi phải thuê cửa hàng của người khác. Lúc bấy giờ, mọi người còn rất trẻ, tôi cứ nghĩ tấm ảnh này sẽ theo tôi xuống mồ…”

… Viêm Lương cúi xuống, lặng lẽ nhìn tấm ảnh. Nụ cười của những người trên ảnh rất trong sáng, thể hiện tinh thần hăng hái. Cô rời mắt khỏi tấm ảnh, hướng về phía ngôi mộ. Sau đó, cô nói rành rọt từng từ: “Có lẽ kiếp trước con gây ra nhiều tội chướng nên kiếp này mới phải làm con gái của bố. Nhưng xin bố hãy yên tâm, cho dù đối thủ là ai, con cũng không để bọn họ hủy hoại Từ gia.”

Viêm Lương đứng đó, lạnh lùng xé nát tấm ảnh ngay trước ngôi mộ của bố cô. Cô thả tay, để cơn gió lạnh thổi những mẩu giấy vụn bay đi thật xa. Sau đó, cô quay người đi thẳng. Viêm Lương bình thản đi xuống từng bậc thang đá, bước chân của cô không chút hoảng loạn. Theo tiếng bước chân đều đều như một lời tuyên thệ, Viêm Lương rút điện thoại, bấm số của Từ Tử Thanh. Điện thoại nhanh chóng được kết nối.

Từ Tử Thanh biết Viêm Lương gọi tới, theo thói quen, cô ta không lên tiếng trước. Đối đầu bao nhiêu năm, Viêm Lương phát hiện đây là lần đầu tiên cô nói chuyện với người chị gái cùng cha khác mẹ bằng thái độ ôn hòa, nhã nhặn: “Từ Tử Thanh, tôi đột nhiên phát hiện, chúng ta đấu nhau sứt đầu mẻ trán như vậy có tác dụng gì? Chỉ để kẻ địch trong bóng tối thừa cơ tiến tới, cuối cùng khiến Từ gia sụp đổ mà thôi.” Từ Tử Thanh trầm mặc trong giây lát rồi nói: “Cô định làm gì?”

Viêm Lương nhất thời á khẩu. Đúng vậy, cô định làm gì? Cô có thể làm được gì? Ngọn gió đông buốt giá thấu đến tận tim, ngôi mộ ở sau lưng toát lên một vẻ thê lương, ảm đạm. Viêm Lương rùng mình, chợt bừng tỉnh. “Đầu tiên, tôi cần xác định xem số cổ phần bố để lại cho chị, bây giờ vẫn đứng tên chị hay bị Giang Thế Quân nuốt mất rồi.” Từ Tử Thanh im lặng.

Sự trầm mặc của Từ Tử Thanh khiến tim Viêm Lương đập mạnh, giọng nói có phần hoảng hốt: “Không phải chị…” May mà Từ Tử Thanh lập tức lên tiếng: “Chuyện đó cô yên tâm đi!” Viêm Lương bất giác thở phào nhẹ nhõm, nói tiếp: “Giang Thế Quân, Tống Cẩm Bằng, Tưởng Úc Nam… Tôi không tin tất cả chỉ là sự trùng hợp. Giả dụ, ông chủ đứng sau công ty MT đang tiến hành thu mua cổ phiếu của Từ thị một cách ác ý là Giang Thế Quân…”

“Không cần đặt giả thiết.” Từ Tử Thanh lập tức ngắt lời Viêm Lương. “Giang Thế Quân đang cùng tổng giám đốc của MT uống trà tại câu lạc bộ tư nhân của ông ta.” “Chị gặp bọn họ à?” “Nếu tôi gặp phải bọn họ, cô cho rằng tôi còn có thể bình tĩnh gọi điện cho cô thế này không?” Ngữ khí của Từ Tử Thanh hơi bất lực, cũng có vẻ tự giễu. “Tôi cài máy nghe trộm trên ô tô của Giang Thế Quân.”

Phảng phất như có một cơ hội sống sót nhẹ nhàng bay vào tai Viêm Lương. Cô đã đi đến ô tô của mình, mở cửa ngồi vào trong, nôn nóng khởi động máy. Giọng nói của cô còn cấp thiết hơn động tác của cô: “Chị còn nghe được điều gì nữa?” “Ông ta có rất nhiều ô tô, hôm nay lại ngồi đúng chiếc xe tôi đã cài máy nghe lén. Ngoài chuyện hẹn tổng giám đốc MT đi uống trà thì chẳng xuất hiện tin tức có giá trị nào.” Viêm Lương cụp mi mắt, cố xua tan nỗi thất vọng. Cô nắm chặt vô lăng, lái ô tô ra khỏi bãi đỗ. “MT ra thông báo, bọn họ đã mua được năm phần trăm cổ phần Từ thị trên thị trường. Mẹ tôi đã gặp gỡ và thuyết phục các đại cổ đông, chắc chắn bọn họ sẽ chuyển hướng sang cổ đông vừa và nhỏ khác. Nếu bọn họ lấy được giấy ủy quyền trong tay cổ đông vừa và nhỏ, tình hình của chúng ta sẽ càng tồi tệ hơn. Vì vậy…”

Ở một góc độ nào đó, Viêm Lương cảm thấy cô và Từ Tử Thanh phối hợp vô cùng ăn ý. Ví dụ vào thời khắc này, cô vừa dừng lại, Từ Tử Thanh lập tức tiếp lời: “Giang Thế Quân bây giờ vẫn chưa đề phòng tôi. Tôi có thể lấy được danh sách cổ đông vừa và nhỏ mà bọn họ đang tiếp xúc hoặc có ý đồ tiếp xúc.” Tại sao khi nhắc đến Giang Thế Quân, Từ Tử Thanh không hề bộc lộ sự oán trách hay căm ghét? Còn Viêm Lương cô vô cùng căm hận người đàn ông tên Tưởng Úc Nam, người đã lừa dối và lợi dụng cô. Cô chỉ muốn xé xác anh thành trăm mảnh, thậm chí chỉ cần nghĩ đến cái tên này, trái tim cô như bị một lưỡi dao sắc nhọn khắc lên những đường ngang dọc…

Từ Tử Thanh vừa dứt lời liền nghe thấy tiếng cười khẽ của Viêm Lương. “Cô cười gì vậy?” Từ Tử Thanh hơi bực bội. “Tôi đột nhiên nghĩ tới một chuyện, tôi phải học cách bày mưu tính kế với chồng mình. Giống…” … Anh ta bày mưu tính kế với tôi…

Viêm Lương vừa nói vừa mỉm cười. Tuy nhiên, ánh mắt cô còn lạnh lẽo hơn lớp băng kết trên cửa sổ. Cô nhanh chóng chuyển sang chủ đề khác: “Chị có tin gì hãy thông báo cho tôi ngay!” Viêm Lương về đến nhà là lúc nửa đêm. Cô mệt đến mức chẳng buồn cởi giày, cứ đi cả giày cao gót vào phòng khách, thả người xuống sofa, nằm bất động. Xung quanh vô cùng tĩnh lặng, Viêm Lương nhắm mắt nghe tiếng kim đồng hồ tích tác. Cô mệt đến mức đầu óc lơ mơ. Cả ngày hôm nay, Viêm Lương bôn ba ở bên ngoài, đến giờ vẫn chưa có giọt nước vào miệng. Dù rất buồn ngủ nhưng cô không tài nào chợp mắt, đầu óc hỗn loạn.

Biện pháp hữu hiệu nhất, trực tiếp nhất của phản thu mua là mua lại cổ phần. Điều này cần một nguồn vốn rất lớn. Dù bán hết tài sản và bất động sản của Từ gia cũng chưa chắc địch nổi kẻ có âm mưu thôn tính và dày công sắp đặt kế hoạch từ lâu. Cách duy nhất có thể giải quyết triệt để vấn đề vốn là tìm kiếm công ty thứ ba cứu viện từ bên ngoài, nhưng Viêm Lương biết đi đâu tìm một công ty có tài lực hùng hậu trong thời gian ngắn, hơn nữa, việc này phải tiến hành lặng lẽ mà không cho CEO của Từ thị biết… Đúng lúc này, tiếng bước chân rón rén cắt đứt suy nghĩ của Viêm Lương. Viêm Lương giơ tay gác lên mắt. Bên tai cô, ngoài tiếng bước chân mỗi lúc một gần, chỉ còn lại tiếng trái tim cô đập thình thịch. Sau đó, có người ngồi xuống cạnh sofa.

Đối phương thuận tay kéo chân cô, giúp cô cởi giày cao gót. Viêm Lương nghe thấy tiếng thở dài của anh. Đúng vậy, sao có thể không thở dài? Anh đóng kịch vất vả quá mà! Cô cười thầm mỉa mai. Cùng lúc đó đối phương kéo cánh tay đang che mắt của cô. Sự đụng chạm khiến Viêm Lương bất giác run nhẹ. Cô có thể cảm nhận đối phương dừng động tác. Biết mình đã bị phát hiện, cô đành mở mắt.

Cô chạm phải đôi mắt đầy vẻ lo lắng của Tưởng Úc Nam. Đối diện với ánh mắt đã được che đậy một cách hoàn hảo, Viêm Lương đã tưởng thật trong một tích tắc. “Em ngủ ở đây bao lâu rồi? Sao không về phòng?” Tưởng Úc Nam mặc áo choàng tắm, tay cầm chiếc khăn mặt, đầu tóc vẫn ướt rượt. Dù vừa tắm xong nhưng anh vẫn không thể che giấu vẻ mệt mỏi. Viêm Lương cười cười: “Muộn thế rồi cơ à? Anh vẫn chưa ngủ sao?”

“Anh cũng vừa về, mới tắm rửa xong.” Tưởng Úc Nam đưa tay nhổ lông mày của cô. “Em ở nhà với mẹ một ngày, chắc cũng rất mệt phải không?” “Không đến nỗi!” Viêm Lương nở nụ cười miễn cưỡng, cử động bờ vai nhức mỏi. Sau đó, cô đứng dậy đi vào phòng ngủ, vừa đi vừa nói với Tưởng Úc Nam: “Em cũng đi tắm đây!” Vào phòng tắm khóa trái cửa, Viêm Lương mệt mỏi tựa vào cánh cửa. Nhìn chiếc gương treo ở tường đối diện, cô cảm thấy người phụ nữ trong gương không giống cô…

Sau khi tắm xong và sấy khô tóc, Viêm Lương đi chân trần về phòng ngủ. Tưởng Úc Nam đã ngủ say, cô lặng lẽ đến bên cạnh chiếc giường anh đang nằm. Mắt của con người có 576 triệu Pixels, lại đứng từ trên cao nhìn xuống nhưng sao cô vẫn không thể nhìn thấu trái tim người đàn ông này. Viêm Lương ngồi xuống giường, chạm ngón tay vào lồng ngực, nơi trái tim anh đang đập. Dưới làn da, có phải quả tim đó được bao bọc bởi một lớp sắt thép? Ngón tay cô chậm rãi di chuyển ngược lên trên cơ thể người đàn ông, khi dừng lại ở cổ, bàn tay còn lại của Viêm Lương cũng áp lên đó. Chỉ cần dùng sức siết chặt…

Trước khi Viêm Lương kịp làm gì đó, Tưởng Úc Nam bỗng mở mắt mà không hề có dấu hiệu báo trước. Hai khuôn mặt chỉ cách một cánh tay nên Viêm Lương có thể nhìn thấy ánh mắt đầy cảnh giác của anh trong bóng tối. Cơ thể Viêm Lương phản ứng nhanh hơn tư duy một bước. Cô cúi xuống hôn Tưởng Úc Nam theo bản năng. Tia cảnh giác trong đáy mắt anh hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự kinh ngạc đến tột độ. Trước nụ hôn bất ngờ của bà xã, Tưởng Úc Nam chỉ ngây người trong giây lát rồi lập tức đáp trả mãnh liệt hơn. Đai thắt áo choàng tắm của Viêm Lương bị tuột ra. Hai cơ thể cọ xát, áo choàng tắm dần cởi tới bụng. Tưởng Úc Nam giơ tay kéo, áo choàng tắm của Viêm Lương rơi xuống đất.

Viêm Lương ngồi trên bụng Tưởng Úc Nam, cô kéo cúc áo anh, cắn mạnh. Dưới sự tấn công mạnh mẽ của Viêm Lương, sau giây phút ngây người ngắn ngủi, Tưởng Úc Nam nhanh chóng lấy lại tinh thần, anh định lật người nhưng bị cô ấn nằm xuống. Cuối cùng, anh quyết định thỏa hiệp, giữ chắc thắt lưng cô, để mặc cô khiêu khích. Dục vọng nguy hiểm đã bùng cháy. Tưởng Úc Nam gần đến ranh giới không thể kiềm chế, anh càng muốn giành thế chủ động, nhưng Viêm Lương vẫn cố chấp không cho anh nhúc nhích. Một bàn tay cô khóa chặt tay anh, bàn tay còn lại dùng sức siết cổ anh. Trong mắt anh, thái độ điên cuồng của cô là một sự mê hoặc tuyệt vọng, càng kích thích dục vọng trong người anh, cho dù bị cô siết cổ mạnh đến mức ngạt thở. Khi không thể chịu đựng nữa, Tưởng Úc Nam giật tay khỏi sự khống chế của Viêm Lương. Anh lật người đè cô xuống dưới, đáp trả sự mê hoặc của cô bằng hành động cuồng dã và kịch liệt hơn.

Viêm Lương nằm trên giường, cuối cùng chẳng còn sức lực. Cô giơ tay che mắt, không muốn nhìn thấy gì, cũng không muốn nghĩ tới điều gì, để mặc Tưởng Úc Nam bận rộn trên cơ thể cô. Nụ hôn nóng bỏng của anh in trên da thịt cô, mang theo dục vọng nguyên thủy đã bị cô khiêu khích và không thể khống chế. Tưởng Úc Nam vùi đầu trên ngực Viêm Lương, cắn mạnh nụ hoa nhạy cảm ở đó đến mức cô đau nhói. Cảm giác đau đớn đó thấu đến tận tim, kích thích nỗi đau khổ tột cùng bị kìm nén ở nơi sâu thẳm tận đáy lòng. Vào giây phút tiếng khóc bật ra khỏi cổ họng, người sững sờ không chỉ có một mình Tưởng Úc Nam.

Bờ môi ấm áp của anh rời khỏi đỉnh đồi mềm mại của Viêm Lương. Viêm Lương ngây người nhìn trần nhà, một lúc sau mới có phản ứng, đó là tiếng khóc của cô. Tưởng Úc Nam nhổm dậy, anh lo lắng nâng mặt cô, ánh mắt vụt qua một tia phức tạp. “Viêm Lương?” Viêm Lương gạt tay Tưởng Úc Nam, liếc anh một cái. Cuối cùng, cô nở nụ cười áy náy, quay lưng về phía anh. “Em buồn ngủ rồi, chúng ta ngủ thôi!”

Tưởng Úc Nam trầm mặc trong giây lát rồi cố tình kéo Viêm Lương quay lại, đối diện anh. “Viêm Lương…” Giọng nói của anh vô cùng dịu dàng… như một ảo giác đẹp đẽ… Viêm Lương im lặng nhìn anh như một người đàn ông xa lạ. Một giây… Hai giây… Cuối cùng, cô bật khóc nức nở. Như bị kìm nén quá lâu, người phụ nữ này cuối cùng cũng bùng nổ.

Trên giường hỗn loạn. Trong phòng chỉ còn lại tiếng khóc xé ruột xé gan. Viêm Lương cuộn người như con tôm. Ai có thể biết, người đàn ông đang ôm chặt cô, trái tim anh… thật ra cũng đang rỉ máu? Tiếng khóc thê lương vang ra tận phòng khách, mãi lâu sau vẫn chưa ngừng.

Trong chiếc túi xách đặt trên bàn nước, điện thoại di động vừa nhận được mấy tin nhắn. Di động đã được cài mật mã, chỉ ba giây sau, tin nhắn được để ở chế độ ẩn. Ở một nơi khác trong thành phố, trên tầng cao nhất của tòa nhà Minh Đình, Lộ Chinh đang đứng bên cửa sổ. Bầu trời đêm được ánh đèn neon chiếu sáng như lúc bình minh. Khu vực CBD[2] phồn hoa được phủ một lớp ánh trăng nhàn nhạt, lạnh lẽo. [2] CBD: viết tắt của Central business district. Ngày nay, CBD được hiểu là khu vực có xu hướng phát triển mang tính chuyên môn hóa cao, là trung tâm bán lẻ, trung tâm thương vụ, trung tâm dịch vụ, và cũng là trung tâm văn hóa, hành chính, thông tin…

Lộ Chinh cúi đầu nhìn hai tin nhắn anh vừa gửi đi. Ánh sáng từ bên ngoài phản chiếu gương mặt sáng sủa, để lộ góc cạnh sắc sảo. “Viêm tiểu thư, về việc chiều nay cô tìm tôi thương lượng, tôi suy nghĩ đến tận bây giờ. Tôi từng xử lý nhiều vụ làm ăn nan giải hơn nhiều, nhưng lần này, tôi không định dùng thước đo thương mại để đánh giá khả năng hợp tác giữa chúng ta.” “Chi bằng cô cho tôi một lý do, tại sao tôi phải bỏ ra cái giá lớn như vậy để giúp cô?”

.