Tào Đình

11 truyện

Trích : Người đàn bà trước cửa đang do dự không biết có nên ngoại tình, ngoại trừ những cơn gió thổi vô định ra, không ai biết cô ấy đang luyến tiếc cái gì ở chính trong ngôi nhà của mình.

Tào Đình

Từ khóa

  •   Sturdy structure
  •   Sturdy structure

Tiểu sử

Tào Đình sinh ngày 14/2/1985 tại Trùng Khánh, Trung Quốc. Cô tốt nghiệp khoa tiếng Anh thương mại trường Học viện ngoại ngữ Tứ Xuyên. Khi viết tác phẩm đầu tay mang tên “Xin lỗi em chỉ là con đĩ” với giọng văn táo bạo và dày dặn cùng bút danh “Bảo Thê” nhiều độc giả cho rằng cô chắc chắn đã có gia đình và là một người dạn dày tình trường nhưng thực ra khi đó cô vẫn là một nữ sinh trung học mới gần đôi mươi. Bút danh “Bảo thê” hàm ý rằng người vợ (người phụ nữ) thì thường được quý trọng giống như ngọc vậy”.

Từ thành công vang dội ban đầu đó, Bảo Thê đã tiếp tục chinh phục đông đảo độc giả qua hàng loạt các tác phẩm như "Thiên thần sa ngã", "Hồng hạnh thổn thức", "Anh trai, em gái", “Yêu anh hơn cả tử thần”... Mỗi tác phẩm là một bước tiến trong con đường văn chương của Tào Đình và ngòi bút của cô cũng chín dần qua từng bước tiến đó. Điểm đặc biệt trong các câu chuyện mà Tào Đình xây dựng là hình tượng người phụ nữ, trong hầu hết các tác phẩm của mình cô hầu như đều chủ động xây dựng hình tượng về những phụ nữ xinh đẹp có quá khứ không hạnh phúc. Họ dù bứt lên trong hiện tại để sống thì cuối cùng vẫn gặp lại hình ảnh cũ của mình trong quá khứ, như một sự bám đuổi quyết liệt, day dứt và điều đó khiến những câu chuyện luôn luôn kết thúc trong bi kịch. Chính điều này khiến những tác phẩm của Tào Đình có những chi tiết thực sự khiến cho người đọc cảm thấy đôi phần ngột ngạt, bí bức. Ngột ngạt mà vẫn đọc, đọc như tìm thấy được một phần mình trong đó.

“Kiếp trước em đã chôn cất cho anh” là một trong những tác phẩm hiếm hoi có kết thúc tươi sáng của Tào Đình. Tuy vậy, đọc “Kiếp trước em đã chôn cất cho anh” độc giả vẫn cảm nhận được đầy đủ nỗi đau đớn ở mỗi số phận nhân vật được xây dựng, nỗi đau trong truyện là quá lớn vì thế mà một cái kết có hậu có lẽ là cần thiết để không đưa độc giả tới một cảm giác hụt hẫng khi đọc xong tác phẩm.