Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đừng Nói Chuyện Vớ

Đừng nói chuyện với cô ấy được xem là cuốn tiểu thuyết trinh thám tâm lý tội phạm “cân não nhất” trê ...

Dữ liệu tử thần

Hành vi xâm phạm đời tư nghiêm trọng nhất không phải là việc phơi bày những bí mật cá nhân ghê gớm, ...

Đứng trong bóng tố

Trên thế giới này không có con đường tình ái nào hoàn toàn bằng phẳng hoặc mãi mãi chông gai. Vấn đề ...

Đôi điều về anh

Có lẽ tớ là người ngu ngốc nhất thế giới này. Tớ thực sự thấy rất hạnh phúc và há ...

Dòng sông kỳ bí

Tựa như dòng sông mênh mang, dầy đặc chảy trong thành phố, dòng đời cũng dẫn đưa con người qua những ...

Điểm dối lừa

Có những mối quan hệ bước tiếp thì đau mà rời bỏ thì chẳng kiên tâm. Khi quyết định sống cùng một mố ...

Độc Giả Thứ 7

Thôi kệ, tới đâu thì tới, chuyện đó đã không còn quan trọng nữa... ...

Đề thi Đẫm Máu

Giận là đem lỗi lầm của người khác trừng phạt bản thân mình. ...

Dao Kề Gáy

Cuộc đời đáng sống hơn, đầy hứng thú hơn khi bạn có thể sẽ mất nó. Có lẽ không nên như vậy, nhưng đú ...

Gồm 10 truyện

Em chỉ không muốn gặp gỡ người khác
Em chỉ không muốn gặp gỡ người khác

Mà sự thật là, không phải cô không thể không có anh, cũng không phải không thể rời đi, chỉ là cô không nguyện ý đi gặp người khác mà thôi.

Thế nào là chân tình?
Thế nào là chân tình?

Trí nhớ này của ngài... sợ là phải dán một tờ ghi nhớ lên người mới may ra là nhớ được...

Bách hoa tiên tử oai truyền
Bách hoa tiên tử oai truyền

Trên thế giới này, chung quy cũng có một số thứ chúng ta không nhìn thấy được nhưng vẫn âm thầm tồn tại.

Người thừa kế
Người thừa kế

Còn đôi mắt cô, thực sự được coi là đặc điểm đáng yêu nhất, hoặc cô cho là thế, với màu hoa tử đinh hương mùa xuân, nhưng bao quanh lại là màu tím sẫm, vì thế chúng khá gây ấn tượng vào lần đầu được chú ý.

Camptive in the dark
Camptive in the dark

Nếu Caleb muốn tiếp cận đủ gần để ra tay, hắn sẽ phải trở thành điều mà hắn căm ghét nhất, phải bắt cóc một cô gái xinh đẹp và huấn luyện cô trở thành thứ mà hắn đã từng làm, một nô lệ.

Một hồ sen xanh đợi trăng lên
Một hồ sen xanh đợi trăng lên

Không dùng hai mắt nhìn tục nhân, Năm sông bốn biển, vẫn một thân. Sâu thẳm động tiên, không người đến, Đào trên lạch kia, đã mấy xuân.